Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Chỉ cần anh hạnh phúc

Tạm biệt anh! Tạm biệt tình yêu một thời của em. Hãy hạnh phúc anh nhé!

Yêu một người không nhất thiết là được ở bên người ấy, mà yêu một người là luôn mong cho người ấy được hạnh phúc, bình yên. Đúng vậy! Chỉ cần mỗi ngày biết rằng người ấy vẫn sống tốt, vẫn bình yên là được rồi. Nếu như đến bên nhau mà không thể mang lại hạnh phúc cho nhau, chỉ mang lại nguy hiểm và những điều không may mắn cho nhau thì thà xa nhau còn hơn. Xa nhau nhưng mình vẫn luôn yêu nhau, luôn nhớ về nhau và thầm cầu mong cho nhau được hạnh phúc, bình yên, như vậy thì có phải tốt hơn không nhỉ? Còn hơn khi bên nhau mà không hạnh phúc vì bao nhiêu nỗi lo khác về cơm áo gạo tiền, công việc không ổn định, chỗ ở chật chội và những niềm tin về những điều xấu xa không có thực khi hai đứa đến với nhau.
Khi anh nói câu chia tay, em đau lắm, em đã khóc rất nhiều và suy nghĩ rất nhiều. Thực sự thì em rất yêu anh nhưng em không muốn níu kéo anh đâu. Em chấp nhận buông tay anh đó. Không một lời oán trách, không một câu giận hờn bởi vì có lẽ là em đã quá mệt mỏi với cuộc tình của chúng mình rồi. Em mệt mỏi khi lúc nào cũng phải chờ đợi, nhớ mong anh, mệt mỏi khi nghĩ về tương lai, sự nghiệp của hai đứa. Sao mà nhiều khó khăn thế? Em quá mệt mỏi và không muốn tiếp tục nữa mặc dù em còn rất yêu anh. Vì yêu anh nên em chấp nhận buông tay anh để anh tìm thấy hạnh phúc đích thực của đời mình. Thứ hạnh phúc mà em không thể mang lại được cho anh. Em biết mình kém cỏi, xấu xa, không xứng đáng với anh. Em không thể mang đến hạnh phúc cho anh. Sẽ có một người con gái khác tốt hơn em và có thể mang đến hạnh phúc cho anh. Em yêu anh nhưng em không thể ở bên anh vì khi mình bên nhau cũng là lúc mình phải gánh chịu rất nhiều khó khăn, đau khổ. Vậy thì thà xa nhau nhưng hạnh phúc còn hơn anh nhỉ?
Anh nói vẫn còn yêu em nhưng thực sự thì em cũng không biết được đó là lời nói thật lòng anh hay chỉ là giả dối để che đậy một điều gì đó. Nhưng giờ điều đó với em cũng chẳng quan trọng nữa. Anh nghĩ gì, anh nói gì, anh có yêu em thật lòng hay không... tất cả giờ đây đã trở lên vô nghĩa. Em không quan tâm, em chỉ biết rằng tình cảm mà em dành cho anh là chân thật và em luôn thực lòng mong muốn cho anh được hạnh phúc. Anh không còn yêu em hay anh đã có người con gái khác? Giờ đây tất cả đã là quá khứ rồi. Anh hãy sống cuộc sống của riêng anh và sống thật tốt nhé! Nếu như không có em mà cuộc sống của anh bình yên hơn thì em tình nguyện ra đi trong thanh thản. Em sẽ không oán trách gì anh đâu bởi lẽ đó là số phận rồi. Số phận đã cho mình gặp nhau nhưng không cho mình bên nhau thì thôi cũng đành chịu.



Tình yêu của chúng ta chỉ là một sự lệch lạc, một sai lầm trong những phút bồng bột của tuổi trẻ (Ảnh minh họa)
Anh đã không đủ nghị lực, không đủ cố gắng để vượt qua những khó khăn trước mắt, anh tình nguyện chia tay em vì cuộc sống tốt đẹp sau này của anh. Em chấp nhận hết mà! Em chấp nhận ôm đau khổ mình em thôi chỉ miễn sao anh được hạnh phúc. Em có cao thượng quá không anh? Tình cảm mà em dành cho anh nhiều đến vậy nhưng còn tình cảm anh dành cho em thì sao? Em cũng không biết nữa, thực sự lúc này em cũng không hiểu được anh. Không biết anh có yêu em không hay em chỉ là một trò chơi của anh thôi? Một trò chơi mà khi đã thắng cuộc rồi thì người ta sẽ không muốn tiếp tục nữa.
Em không biết, em không nghĩ được bất cứ một điều gì về con người anh cả, sao mà khó hiểu thế hả anh? Em càng cố gắng thì lại càng chẳng hiểu gì cả! Có lẽ mình không hợp nhau thật anh nhỉ? Mình chẳng có điểm gì chung cả, đến cả tuổi tác còn chẳng hợp nhau cơ mà! Vậy mà tại sao em lại yêu anh nhiều đến thế nhỉ? Em thật ngu ngốc phải không anh? Tình yêu của em, sao mà mù quáng thế chứ? Em thề từ nay sẽ chẳng yêu ai nữa, sẽ chẳng tin ai nữa vì tình yêu trong em đã chết rồi. Trái tim của em cũng chết theo cuộc tình của chúng mình rồi, anh có biết không? Còn anh thì sao, có thể đang vui vẻ bên một người con gái khác. Nhưng em chẳng quan trọng đâu, vì giờ anh chẳng còn ý nghĩa gì với em cả. À mà không, như thế cũng tốt mà, chỉ cần anh được hạnh phúc là được, dẫu cho hạnh phúc ấy không phải do em.
Cuối cùng, em chỉ muốn nói với anh rằng "Ở một nơi phương xa, anh hãy sống tốt nhé! Nếu thỉnh thoảng có nhớ đến em thì hãy nhớ đến những kỉ niệm tốt đẹp của chúng mình nha!". Em kém cỏi, em chẳng thể giúp gì được cho anh cả, chẳng làm cho anh được hạnh phúc. Vậy thì anh hãy quên em đi, coi như chưa từng quen biết, chưa từng yêu nhé! Như vậy có lẽ anh sẽ thấy thanh thản hơn đấy vì em không xứng đáng với anh đâu. Tình yêu của chúng ta chỉ là một sự lệch lạc, một sai lầm trong những phút bồng bột của tuổi trẻ. Tình yêu ấy chỉ toàn đau khổ và nước mắt vậy thôi mình xa nhau nhé. Xa nhau để mỗi người có thể tìm thấy hạnh phúc đích thực của đời mình.
Người ta thường nói "tình chỉ đẹp khi tình dang dở". Đúng vậy! Cuộc tình của mình cũng đẹp thật đấy anh nhỉ? Em sẽ mãi chôn sâu nó vào một góc của trái tim em và anh cũng vậy nhé. Anh cũng không cần phải thương hại em đâu vì em chấp nhận hết mà. Em tình nguyện nhận lấy những đắng cay và đau khổ chỉ vì mong muốn những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với anh. Em đã từng nói em sẽ là thiên thần, thiên thần sẽ luôn bên anh và cầu mong cho anh luôn hạnh phúc. Thiên thần sẽ luôn dõi theo từng bước anh đi, mỉm cười khi thấy anh hạnh phúc và chỉ vậy thôi anh nhé! Em sẽ chôn chặt tình yêu của anh trong lòng và không bao giờ nhắc đến nữa. Tạm biệt anh! Tạm biệt tình yêu một thời của em. Hãy hạnh phúc anh nhé!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét