Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình bạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình bạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Ờ Thì Tớ Thích Cậu!!!

Này hâm, nói là cậu yêu tớ đi
.
-- Không nói
.
-- Nói đi mà, tớ muốn nghe cậu nói lâu lắm ùi ý
.
-- Ơ, dai thế, đã bảo ko nói mà
.
-- *Rưng rức* Cậu. . . Cậu không nói thật sao??
.
-- Không!!
.
-- *Nức nở, chạy đi*
.
-- *Níu lại*
.
-- Bỏ ra, mặc tớ, cậu ko yêu tớ mà
.
-- Ai bảo cậu thế
.
-- Cậu ko chịu nói yêu tớ còn gì
.
-- Đồ ngốc, bởi vì 3 từ ấy chưa bao giờ là đủ
.
-- . . . :"> :x

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

Chuyện thày giáo và học viên

Ngày kia, một thầy giáo và học viên của mình cùng ngồi nghỉ dưới tán cây lớn, gần đó là trảng cỏ rộng.


Chợt người học viên hỏi: "Thầy ạ, em cảm thấy rối trí trong việc làm sao tìm được người bạn đời như ý muốn. Thầy có thể giúp em chăng?".Thầy sau một lúc im lặng nói: "Ừm, câu hỏi khá khó nhưng cũng đơn giản…"

Học viên ngạc nhiên: "Vậy là sao hả thầy?"

Thầy bèn nói: Hãy nhìn kia, trảng cỏ rộng lớn ấy. Bây giờ em ra đó, băng qua nó nhưng nhớ là không được quay đầu lại, chỉ tiến thẳng tới trước thôi. Trên đường đi em cố tìm xem có cây cỏ nào xinh đẹp thì nhổ lên và đem về cho thầy. Chỉ một cây cỏ thôi, không phải nắm nhé. Giờ thì đi đi.

Học viên: Dạ được. Thầy đợi chút nhé.



Ít phút sau…

Học viên: Em đã về…

Thầy: Ừ, mà này, thầy không hề thấy cây cỏ xinh đẹp nào như đã dặn trên tay em cả.

Người học viên: Trên đường đi, em thấy ít cây cũng gọi là xinh đẹp, nhưng em nghĩ rằng mình có thể tìm được cây đẹp hơn, vì vậy em đã không chọn. Cứ thế, và rồi em đi đến cuối trảng cỏ mà chưa chọn được cây nào cả. Và vì thầy dặn không đi ngược lại nên em đành về tay không.

Thầy: Đó là những gì xảy đến trong cuộc sống của chúng ta.

Khi tìm kiếm một người để chung sống cùng nhau suốt đời, đừng luôn so sánh với những người khác và hy vọng mình sẽ kiếm được người tốt nhất. Vì như thế, em sẽ chỉ đánh mất thời gian quý báu trong đời, hãy nhớ rằng "Thời gian không bao giờ quay trở lại".

------------------------------------------

Nếu bạn thấy thông điệp của bài viết này ý nghĩa, xin hãy ấn SHARE (chia sẻ) tới người thân và bạn bè của mình.




Nói với 1 ai đó

Có 5 điều tớ luôn muốn cậu
biết:
• Thứ nhất, tớ chưa từng bao
giờ yêu cậu.
• Thứ hai, tớ sẽ không bao giờ
yêu cậu.
• Thứ ba, tất cả những gì cậu
làm là đều vô nghĩa.
• Thứ tư, mãi mãi tớ sẽ không
bao giờ thay đổi.
• Và thứ năm, nếu cậu đã nghe
đến điều thứ tư
mà vẫn chưa rời bỏ tớ đi, thì ...
.
.
.
.
.
.
.
"Hãy ở lại đây với tớ đến hết
cuộc đời nhé.("._.)


Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

Dựa vào vai tớ này…

Tớ biết, nếu người nói ra câu ấy là cậu, thì tớ sẽ hạnh phúc biết bao…
Nhưng không sao cậu ạ!
Đôi vai yếu mềm này có đủ tình yêu thương để làm chỗ dựa cho cậu.
Chẳng có gì là ngượng ngạo cả. Một khi tình cảm của tớ đã quá lớn.
Dựa vào vai tớ này…
shoulder to lean on Dựa vào vai tớ này…
Cứ như thể tớ đang chia sẻ hơi ấm cho cậu.
Những đêm cậu lo nghĩ, đơn độc nơi xa xôi, nơi chẳng phải là quê hương mình.
Dựa vào vai tớ này…
Cứ như thể mọi điều không thể thốt thành lời cậu sẽ kể cho tớ. Tớ sẽ lắng nghe bằng nhịp đập con tim mình.
Dựa vào vai tớ này…
Cứ như thể cậu đang buông mình xuống một chốn bình yên, không trằn trọc, không âu lo, không giá lạnh.
Và cứ khóc thoải mái cậu nhé, không cần ngại ngần, giọt nước mắt con trai đâu cần giấu vào trong.
Cứ dựa vào vai tớ này…
Tựa như cậu đã lắng nghe một ước nguyện rất gần: tớ cần cậu.
Chỉ một lời động viên nhỏ của cậu cũng có thể tô vẽ nên cái mạnh mẽ trong tớ. Mọi việc trở nên dễ dàng hơn khi có cậu bên cạnh.
Thế thì, dựa vào vai tớ này…
Để tớ biết rằng, có một người cũng cần tớ
Để đêm không dài
Để đông không lạnh
Để những vụn vỡ trong tớ sẽ rất chóng lành.
Thế nhé, mỗi ngày trôi qua tớ sẽ nhắc cậu: Dựa vào vai tớ này!

Sưu tầm

Khi con gái nói "ghét"

 "Con gái nói ghét là thương". Đấy là một lời bài hát quen thuộc mà hẳn ai cũng biết. Chẳng biết lời nói ấy đúng 100% hay không, nhưng teen con gái chúng mình vẫn cứ làm con trai đau cả đầu, chóng cả mặt vì chẳng biết đường đâu mà lần cho những cái "ghét" của con gái, nhỉ!
Chẳng biết trời sinh làm sao mà con gái cứ hay... nói ngược. Thế là các teen mang danh "con trai" cứ phải vắt óc lên để mà nghĩ xem con gái ghét... thật hay giả. Sau đây là một vài trường hợp điển hình để cho con trai tham khảo xem nhé:
1. "Thấy ghét quá đi!"
Hai trường hợp mà con gái sẽ buông ngay câu nói này nè:


- Thứ nhất là khi con trai chọc nói... trúng tim đen con gái điều gì đó, khiến các nàng... quê. Lúc này con gái sẽ đỏ mặt, nhăn mũi, thậm chí là phùng má lên mà kêu rằng: "Thấy ghét ông quá đi!"
- Trường hợp thứ hai bạn có thể nghe được câu này là khi con gái "kết" một đồ vật có hình thú, anime-cực-kì-dễ-thương nào đấy. Nếu con trai cứ nghĩ rằng khi con gái nói rằng "trông cái đấy xinh nhỉ" là con gái kết đậm món đồ ấy thì lầm to nhé. Khi con gái cực kết một con gấu xinh xắn nào đấy, thì đa số con gái đều thốt lên rằng "sao mà thấy ghét quá!"
2. "Tui ghét tên ấy nhất"
Hẳn trái tim con trai sẽ vỡ tan tành khi nghe con gái nói câu này với đứa bạn thân. Nhưng con trai ơi, bình tĩnh, xem lại phản ứng con gái nhé. Chưa hẳn con gái ghét thật đâu mà.
Con trai ngó thử xem con gái nói câu ấy mà có... nhìn đi chỗ khác, có hồng hồng má không nhé. Hẳn là con gái vừa bị bạn thân trêu "sao mi quan tâm đặc biệt đến tên ấy thế nhỉ" đấy. Con nếu mà nường nói câu ấy với vẻ mặt nghiêm trọng thì con trai nên kiểm điểm lại xem mình làm sai điều gì rồi sửa chữa mau đi nhé.
3. "Tớ ghét cậu"
Lạ một điều là khi con gái "kết" con trai thì thay vì "Tớ mến cậu" thì con gái lại luôn nói "Tớ ghét cậu" mới chết. Thế nên nhiều bạn trai "chậm tiêu" cứ tưởng con gái... ghét thật. Thế là các đầu đinh cứ ngồi thừ ra mà suy nghĩ "sao con gái ghét mình", còn con gái thì tức ơi là tức vì "cậu ấy ngốc ơi là ngốc". Thế thì con trai ơi, không phải chữ "ghét" nào cũng theo nghĩa đen đâu nhá.
"Sao mà rắc rối quá đi, các ấy nói đơn giản chút không được à, con trai tụi tui đâu có hiểu hết đâu". Con trai than phiền con gái như thế đấy. Nhưng con trai ơi, nếu không rắc rối thì con gái có còn là con gái không nhỉ? Không có rắc rối thì con trai sẽ không thấy con gái đáng yêu đâu. Vì thế thay vì bảo con gái ngừng rắc rối, thì sao con trai không thử hiểu con gái thêm một chút nào.
Sưu tầm

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Người bạn thật sự



Người bạn bình thường chưa bao giờ thấy bạn khóc
Người bạn thật sự sẽ luôn là đôi vai cho bạn tựa vào mỗi khi bạn buồn khổ và cần sự an ủi.

Người bạn bình thường tỏ ra khó chịu khi bạn gọi điện trễ
Người bạn thật sự hỏi xem bạn mắc kẹt chuyện gì mà ko thể gọi sớm hơn được.

Người bạn bình thường lắng nghe những vướng mắc của bạn
Người bạn thật sự giúp bạn giải quyết những vướng mắc đó.

Người bạn bình thường cư xử như một vị khách và đợi bạn phục vụ mỗi khi họ tới thăm
Người bạn thật sự luôn thoải mái và tự phục vụ mình.

Người bạn bình thường cho rằng tình bạn sẽ chấm dứt sau một cuộc cãi cọ
Người bạn thật sự tin rằng tình bạn sẽ càng thân thiết hơn sau những cuộc tranh cãi.

Người bạn bình thường luôn mong muốn bạn sẽ đến giúp đỡ họ.
Người bạn thật sự luôn có mặt khi bạn cần giúp đỡ.

Một người bạn thật sự ?
Đó là người vẫn gắn bó với bạn ngay cả khi tất cả người khác xa lánh bạn.

-----------------------------

Người bạn thật sự  Người bạn bình thường chưa bao giờ thấy bạn khóc Người bạn thật sự sẽ luôn là đôi vai cho bạn tựa vào mỗi khi bạn buồn khổ và cần sự an ủi.  Người bạn bình thường tỏ ra khó chịu khi bạn gọi điện trễ Người bạn thật sự hỏi xem bạn mắc kẹt chuyện gì mà ko thể gọi sớm hơn được.  Người bạn bình thường lắng nghe những vướng mắc của bạn Người bạn thật sự giúp bạn giải quyết những vướng mắc đó.  Người bạn bình thường cư xử như một vị khách và đợi bạn phục vụ mỗi khi họ tới thăm Người bạn thật sự luôn thoải mái và tự phục vụ mình.  Người bạn bình thường cho rằng tình bạn sẽ chấm dứt sau một cuộc cãi cọ Người bạn thật sự tin rằng tình bạn sẽ càng thân thiết hơn sau những cuộc tranh cãi.  Người bạn bình thường luôn mong muốn bạn sẽ đến giúp đỡ họ. Người bạn thật sự luôn có mặt khi bạn cần giúp đỡ.  Một người bạn thật sự ? Đó là người vẫn gắn bó với bạn ngay cả khi tất cả người khác xa lánh bạn.   -----------------------------

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Nếu tôi cho bạn một điều ước, bạn ước gì?

Trời vẫn không dứt những cơn mưa rả rích blog ạ... nó cứ dài làm tao đến phát ngán.
Lâu rồi tao không thăm mày, blog nhỉ? Xem ra vào forum, có topic: " nhật kí hpffers" tao quên mày mất rồi.
Tao thật đáng trách, nhưng mày ạ, dù tao không thăm mày thì mày vẫn xinh lắm. Nhìn vào mày, thấy nổi bật một màu hồng trên nền đen, đặc biệt là những hạt tuyết rơi nhè nhẹ trắng xốp.... Nhìn mày đáng yêu vô cùng, và tao cũng biết nữa, trong mày là những cảm xúc của một cô bé đang lớn...

Mày thật tuyệt!

Tao hỏi mày một câu thôi nhé! " Nếu tao cho mày một điều ước, mày sẽ ước gì?"

----------------
Tuấn cùng tôi ngồi trên ngọn đồi phía sau nhà. Chiều thu thật đẹp, những đám mây trôi bồng bềnh, nhìn nó, tôi cứ tưởng như mình đang nhìn những cây kẹo bông, thoáng chút muốn với tay lấy. Gió thổi một cách dịu dàng, chính nó bỗng mang cho tôi chút xao xuyến, bồi hồi...
Tuấn vẫn im lặng và ít nói như mọi hôm, khác hẳn với tôi, nói nhiều và hay cười. Ấy mà tôi lại thích cái im lặng ấy, đôi khi im lặng lại lắng nghe được nhiều điều...
Tôi với Tuấn là bạn, bạn từ hồi lớp 10, giờ thì đã là những học sinh lớp 12 rồi. Hằng ngày, tôi và Tuấn vẫn gặp nhau trên trường, tôi kéo Tuấn vào cuộc nói chuyện của tôi. Rồi không biết từ bao giờ đó, tôi chia sẻ với Tuấn nhiều điều, về những việc nhỏ như con thỏ của tôi, về những cuộc cãi nhau với đám bạn, hay vịêc bị bố mẹ mắng. Tất cả trôi qua nhẹ nhàng, tôi với Tuấn trở nên thân nhau. Một đôi bạn với những tính cách trái ngược...

" Nếu tớ cho cậu một điều ước, cậu ước gì?"

Tuấn đột ngột hỏi, khiến tôi thẫn ra mất 1 phút. Tôi sẽ ước gì nhỉ? Phải chăng như nhiều đứa con gái khác, ước mình là cô công chúa nhỏ, đội vương miện và ở trong lâu đài cổ tích? Tôi khẽ cười trước suy nghĩ kia... ở trong lâu đài đâu hẳn là sẽ vui đâu...
Tôi buột miệng hỏi: " Sao Tuấn hỏi thế?"
Quá quen với sự im lặng của bạn mình, tôi ngạc nhiên khi Tuấn lại hỏi tôi một câu như thế, một câu hỏi đầy mơ mộng, mà như Tuấn nói thì: " Cậu là con người mơ mộng "
" Tớ hỏi vậy sao à?"
" Không sao cả, nhưng giờ tớ chưa nghĩ ra thì phải, khi nào đấy, tớ sẽ trả lời cậu, được không?"
Tuấn cười và gật đầu, cậu ấy đưa tay ra, bảo tôi ngoéo tay:
" Cậu hứa đi, một khi nào đấy, cậu sẽ nói cho tớ biết."
" Tớ hứa." tôi siết ngón tay út của mình.
Một lời hứa...

Buổi chiều ấy đã trôi qua, mang theo một điều ước chưa nói. Tôi cảm thấy mình vô cùng may mắn vì có người bạn như Tuấn, tôi có thể chia sẻ mọi điều với Tuấn. Dù sau đó, Tuấn không nói gì, nhưng tôi cũng rất vui, vì mình được lắng nghe, một niềm vui không hề nhỏ.
Tháng ngày học sinh trôi thật nhanh, từng ngày qua đi, nỗi buồn trong tôi càng lớn.
Một khoảng cách xuất hiện giữa tôi và Tuấn, không ai nói ra, nhưng tôi nhận thấy khoảng cách vô hình kia. Mỗi ngày lên trường, nhìn Tuấn im lặng, là tôi cứ thấy khoảng cách ấy lớn dần. Điều tôi muốn nhìn thấy ở Tuấn, không phải sự im lặng ấy...
Nhiều lần tôi tự hỏi: " Điều gì đã xảy ra."
Nhưng đáp lại tôi, vẫn là sự lạnh lẽo, nó khiến tôi hụt hẫng, cảm thấy mình cô đơn.
Tôi thầm trách Tuấn, trách Tuấn không quan tâm đến tôi nữa, thấy Tuấn như thế, tôi cũng im lặng, vẫn giữ cho mình một nụ cười khi đến lớp, sự nhí nhảnh như mọi hôm. Cái tôi ngày càng gặm nhấm tâm hồn, tôi tỏ ra mình không cần Tuấn. Mặc dù với tôi, những buổi chiều dài vẫn cần một ai đó nói chuyện, nếu không, tôi sẽ rơi vào trạng thái trống rỗng.

Lớp 12, chương trình học nặng hơn tôi tưởng, tôi bị cuốn vào vịêc học, đôi lúc tôi quên mất Tuấn. Khi mà kì thi tốt nghiệp đã qua, áp lực giảm đi một nửa, tôi chợt nhận ra, tôi luyến tiếc tuổi 17. Nhìn những đứa bạn kí áo nhau, chuyền nhau những quyển lưu bút, tôi không khỏi nghĩ ngợi: " Ngày mai kia, khi xa trường rồi, tuổi học trò sẽ xa như tà áo dài trắng." Tất cả thật êm đềm, dịu ngọt...
Kì thi đại học cuối cùng cũng xong, tôi đạp xe qua nhà con bạn. Ngồi trong phòng nó, sau khi nói trên trời dưới đất một hồi, nó buông một câu hỏi: " mày biết khi nào Tuấn bay không?"
" Bay nào, mày nói gì vậy?" Tôi chưng hửng.
" Mỹ, du học, mày đừng tỏ ra khờ khạo thế, tao hỏi ngày mấy Tuấn bay."
Như một cây non bị cơn gió thổi. Lời nói của con bạn làm tôi hụt hẫng. Tự thả mình xuống chiếc giường trong phòng, tôi khóc.
Tôi không biết Tuấn sẽ đi du học ở Mỹ, hay đúng hơn, tôi không biết gì về Tuấn. Tôi chỉ nói cho Tuấn nghe về mình, mà chưa bao giờ hỏi Tuấn thích gì, Tuấn nghĩ gì, hay những việc xảy ra với Tuấn. Một con người im lặng như Tuấn, không thể tự nói hết như tôi, vậy mà tôi không mảy may quan tâm.
" Điều gì đã xảy ra?"
Lần đâu tiên tôi có câu trả lời. Và cũng lần đầu tiên, thay vì cảm giác lạnh lẽo, cô đơn, câu trả lời cho tôi biết: " tôi là một đứa ích kỉ."

Tôi nhấc điện thoại gọi cho Tuấn, khi chất giọng vừa trầm vừa ấm của Tuấn cất lên, tôi nói:
" Tuấn à, chiều nay cậu lên ngọn đồi được không?"
Một tiếng ừ khẽ, tôi cúp máy.
Vẫn như buổi chiều hôm nào, trời vẫn xanh, mây vẫn trôi, nhìn tất cả, tôi bỗng thấy lòng mình bình yên. Tôi ngồi cạnh Tuấn, nói:

" Tuấn à, nếu cậu cho tớ một điều ước, tớ ước cậu sẽ mãi bên tớ."
Ngày mưa...

Sưu tầm

Nhớ về thầy cô


Cơn gió thu nhè nhẹ làm miên man ý nghĩ của con người. Nỗi bâng khuâng xuyến xao ngày khai giảng đưa con về nỗi nhớ, con nhớ về thầy cô.
Nhớ về thầy cô

Dẫu cho dòng chảy thời gian cứ mãi miết trôi, lớp bụi thời gian có làm phai mờ trí nhớ nhưng sẽ vẫn còn mãi và khắc sâu trong trái tim con – đứa học trò ngày nào cắp sách đến trường hình bóng của người thầy – người đưa đò tháng năm. Chúng con – những đứa học trò hồn nhiên trẻ dại, bé nhỏ như những mầm non từng ngày từng ngày được nuôi dưỡng, vun trồng ươm tưới trong tình yêu thương che chở dạy dỗ của thầy cô. Dù còn vô tư vô tâm nhiều lắm nhưng chúng con vẫn cảm nhận và thấu hiểu được tấm lòng và sự hy sinh âm thầm, lặng lẽ mà lớn lao thầy cô đã dành cho chúng con. Biết bao đêm khi chúng con đã ngon giấc, thầy vẫn miệt mài bên trang giáo án chuẩn bị cho giờ lên lớp ngày mai, biết bao lần cô đã khóc khi thấy chúng con không cố gắng, rồi nước mắt lại rơi khi chúng con thành đạt nên người. Công ơn của thầy cô lớn lao biết mấy!
Dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết là mùa thu rơi nhưng ngàn năm làm sao đếm hết công ơn người thầy.
Những bài học làm người, vốn tri thức thầy đã tâm huyết truyền dạy sẽ là hành trang cùng chúng con bước vào đời, là đôi cánh đưa chúng con bay đến những tháng ngày mộng mơ. Từng lớp, từng lớp học sinh vào trường rồi ra trường như những chuyến đò thầy đón đưa trên dòng sông tri thức. Những ai còn nhớ, nhưng ai đã quên. Thầy vẫn buồn vui lặng lẽ cùng tháng năm như người lái đò đưa từng lượt khách sang sông, âm thầm dâng hiến cho đời bao hoa thơm quả ngọt. Biết bao thế hệ người thầy đã đang và sẽ mãithực hiện thiên chức thiêng liêng ấy, bằng cả tài năng và tấm lòng ươm mầm cho những ước mơ, cống hiến cho sự nghiệp trồng người của đất nước như những dòng sông mãi bồi đắp phù sa cho cuộc đời.
Những tháng ngày đi học, và đặc biệt là ba năm sống dưới mái trường hồng yêu thương – ngôi trường hơn 90 mùa xuân – Đồng Khánh – Hai Bà Trưng đã dạy cho con biết bao điều quý giá, nuôi dưỡng trong con tình yêu thương kính trọng và biết ơn sâu nặng đối với thầy cô – người cha người mẹ thứ hai của con. Sự tâm huyết dạy bảo cùng lòng yêu thương bao bọc của thầy cô đã dìu dắt con từ một đứa trẻ nhỏ dại khờ chưa biết nghĩ suy trở thành một nữ sinh trưởng thành và chín chắn, biết yêu thương, biết ước mơ và biết sống đẹp giữa cuộc đời. Giấc mơ một ngày mai được tiếp bước thầy cô, làm người đưa đò tháng năm, được đem tri thức và sức mình cống hiến cho cuộc đời, tiếp tục đưa những thế hệ sau đến với bến bờ tri thức.
Sắc vàng nắng thu lan tràn khắp mọi nẻo, trong cảm xúc xuyến xao, náo nức của chúng conngày tựu trường có niềm biết ơn thầy cô vô vàn. Xin được gửi đến thầy cô – người nâng bước cho con đến chân trời mơ ước lời tri ân sâu sắc nhất. Xin cảm ơn thầy cô – người đưa đò tháng năm.
HUYỀN GẤM

Sưu tầm

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

Học xong 12 là phải…chia tay?


Teen cuối cấp đều có điểm chung, đó là chuyện tình cảm có chút ảnh hưởng bởi áp lực học tập.
Sau đây là 3 “kịch bản” phổ biến, thường xảy ra đối với các cặp đôi 12 và kết quả có thể dự đoán trước một cách dễ dàng. Bạn có thể tham khảo và thử xem chuyện của mình gần giống với “kịch bản” nào, và bạn có thể rút ra được nhiều bài học kinh nghiệm từ họ.

Kịch bản 1
“Mình quen bạn gái được gần 1 năm, thông qua một nhóm bạn chơi chung. Ban đầu bọn mình hay đùa giỡn, chọc ghẹo cho vui, sau đó cô nàng…chủ động thể hiện tình cảm với mình, và mình đồng ý. Đến nay hai đứa vẫn dành thời gian quan tâm nhau bên cạnh việc ra sức học tập cao độ cho kì thi đại học trong vài tháng tới. Bọn mình gặp nhau hàng ngày (cùng trường mà), cùng nhau học, cùng nhau chia sẻ và động viên khi gặp khó khăn. Hai đứa thi hai trường đại học khác nhau nhưng sau này khi lên đại học nhất định vẫn sẽ cùng đi học chung, đi chơi chung, hay giúp đỡ nhau nếu có thể. Bọn mình có khá nhiều điểm giống và hợp nhau (do cùng môi trường học tập, cùng chơi chung nhóm bạn)” - Trần Long Thuận (lớp 12 trường THPT Nguyễn Công Trứ, Q.Gò Vấp)
Dự đoán: Cặp đôi này khá bền, khả năng chia tay rất khó. Bởi vì họ nhất quán trong tư tưởng và có niềm tin dành cho nhau. Lên đại học càng tạo cơ hội cho cả hai xây dựng tình cảm. Cách kể của Thuận cũng khá tự tin, điều này cho thấy suy nghĩ của anh chàng và bạn gái đều chững chạc, nên họ sẽ không chia tay nhau chỉ vì không còn học chung dưới một mái trường.
Kịch bản 2:
“Mình có tình cảm với một anh chàng…nhỏ hơn 1 tuổi, cùng trường. Bạn đó học chuyên Vật Lý nên giỏi lắm, lại có má lúm đồng tiền dễ thương, thường xuyên lên nhận giải thưởng toàn trường nên mình bắt đầu chú ý, rồi thích khi nào chẳng hay. Lớp mình học nằm ở hành lang ngay trên lớp bạn đó nên 1 lần bạn đó tình cờ nhìn lên, mình đánh bạo làm quen luôn. Bọn mình trò chuyện với nhau ăn ý, hay quan tâm nhau, khá thân thiết, nhưng lời yêu có vẻ khó nói. Vì bạn ấy học cực giỏi nên phải chú tâm học, còn mình thì bận cho đợt thi cuối cấp” - Lương Khả Tú (lớp 12 trường THPT Trần Hưng Đạo, Phan Thiết)
Dự đoán: Khả năng chia tay của họ rất lớn, vì cả hai không hề hẹn ước điều gì và đây chỉ là một thoáng rung động nhẹ nhàng, đến nhanh rồi đi nhanh. Khi Tú vào đại học thì anh chàng kia lại bắt đầu học 12. Họ sẽ không có thời gian đâu dành cho chuyện tình cảm. Hơn nữa, theo như những gì Tú kể thì cậu bạn kia xem việc học như lẽ sống, nên dù cho sau này khi cậu ấy trở thành sinh viên thì việc “tái hợp” lại là chuyện rất nan giải.
Kịch bản 3:
“Bọn mình hiện đang rất khắng khít và hạnh phúc, vì học cùng lớp và chia sẻ cho nhau mọi điều. Tuy nhiên, mình không dám nghĩ đến tương lai. Bởi vì sau khi mình thi đại học xong, bạn ấy sẽ đi du học. Bạn ấy bảo rằng sẽ cố duy trì tình cảm, và mình cũng thế. Bạn bè đều bảo với bọn mình rằng: “Rồi cả hai sẽ không bền đâu”. Nhưng bọn mình mặc kệ và cố nuôi dưỡng tình cảm khi còn ở bên nhau” - Trần Minh Trí (lớp 12 trường THPT Nguyễn Công Trứ, Q.Gò Vấp)
Dự đoán: Nếu cô bạn ấy đi du học, liệu tình cảm dành cho Trí có còn như trước, hay khoảng cách sẽ làm tình yêu trở nên mờ nhạt? Tình cảm của Trí có thể không thay đổi, nhưng còn cô nàng kia thì thế nào? Bên cạnh nhau đôi khi chưa thể giữ được tình cảm, huống hồ lại phải cách xa nhau như vậy. Nỗi sợ hãi đi kèm với sự thiếu tin tưởng thường dẫn đến hiểu lầm và xích mích. Và khoảng thời gian giữa việc “quen nhau” và “chia tay” thường không quá lâu.
Demi Twinkle

Sưu tầm

Thưa thầy... em yêu anh!


16 tuổi, lần đầu tiên tôi biết thích một người khác phái, đặc biệt đó là thầy giáo của tôi.
Dù bạn bè trêu ghẹo, ghép đôi ghép cặp, tôi với các bạn nam khác, nhưng tôi chỉ cười và xua tay.
Chúng tôi là lứa học sinh đầu tiên được học môn Công nghệ một cách bài bản. Một thầy giáo trẻ từ Thái Bình được chuyển công tác về trường Chuyên thành phố tôi dạy học.
Hơn chúng tôi 8 tuổi, trẻ măng, không đẹp trai lộng lẫy như những anh chàng trên màn ảnh, không có nụ cười hút hồn như những nhân vật chính trong các câu chuyện tuổi Teen nhưng thầy hiền, giảng bài hay, viết chữ thì khỏi phải chê, kể cả trên bảng hay trong giáo án.
Tôi ngồi bàn đầu. Thích cây cối và những con vật nuôi trong nhà nên hay xung phong phát biểu giờ của thầy. Trong cả lớp học Văn toàn con gái ấy, thầy chỉ biết duy nhất tên tôi. Bạn bè trêu ghẹo, ghép đôi ghép cặp, tôi chỉ cười và xua tay.
Những buổi nghỉ học Công nghệ tôi thấy buồn vu vơ. Một buổi nữa, thầy giáo khác dạy thay, tôi bỗng thấy nhơ nhớ thầy thật sự. Đến bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn không quên được cảm giác ấy. Bồn chồn, ngại ngùng, mặt mũi bừng đỏ khi nghĩ đến dáng cao cao, bước chân nhanh của thầy vào lớp. Tôi mong ngóng đến trường mỗi ngày. Tôi thấy sốt ruột khi tới thứ 7 mới có giờ công nghệ. Và những buổi tối, giữa muôn vàn bài tập, đề cương, tôi thấy thầy hiện ra trước những trang vở, giục giã tôi hãy mau mau làm xong bài rồi hãy đi ngủ…
Tôi sống trong thấp thỏm. Cho tới một ngày, tôi nghĩ mình nên chia sẻ bí mật này với mẹ và chờ đợi một tràng cảnh báo. Nhưng không, thật kì lạ, mẹ ngổi xuống và nghe tôi kể tỉ mỉ về thầy. Mẹ tôi im lặng nghe, thỉnh thoảng reo lên “thế á” như một cô bạn gái của tôi được nghe chuyện tình yêu tôi kể. Tôi còn nhớ, câu sau cùng mẹ ra giấu “suỵt” với tôi, “mẹ sẽ giữ bí mật”.
Tôi đi qua năm 16 tuổi với một chút gì đó mẹ nói là cảm nắng. Thầy giáo vẫn ở ngôi trường yêu dấu đó của chúng tôi. Năm 18 tuổi, tôi ra trường, lấy bằng tốt nghiệp và gặp thầy trước cổng trường. Thầy trò vẫn niềm nở hỏi thăm nhau công việc, học hành.
Giờ, tôi đã 22. Tình cờ gặp lại thầy, tôi thấy thầy vẫn trẻ, mái tóc xoăn năm xưa vẫn bồng bềnh như thế. Nhưng trong tôi, thầy chỉ là thầy, một người điềm đạm, có bàn tay búp măng ấn tượng, không còn khiến tôi “chênh vênh” như 6 năm về trước.
Bạn đã từng thích một ai đó. Tôi cam đoan. Và có khi người bạn thích chính là thầy giáo của bạn. Nhưng theo tôi không có gì là tội lỗi ở đây cả. Tôi vẫn học hành tốt. Vẫn đi qua tuổi học trò với những kỉ niệm hồn nhiên, nghịch ngợm. Vẫn vào được trường Đại học như tôi ao ước. Tất cả, nhờ vào một chuyên gia tâm lý, mẹ của tôi.
Điều gì sẽ xảy ra nếu ngày đó tôi tự gặm nhấm nỗi… tương tư một mình. Hoặc tôi có kể với mẹ và bà nổi giận, cho tôi là đứa con gái hư hỏng, học không lo mà chỉ để tâm trí tới yêu đương? Tôi còn nhớ ngày đó, mẹ còn mách tôi “kế” hãy phát biểu thật nhiều giờ của thầy, và đừng thổ lộ vội tình cảm, cứ để đến nghỉ hè chẳng hạn…
Năm 20 tuổi. Giở lại trang nhật kí năm xưa tôi có viết về thầy, tôi hỏi mẹ, tại sao ngày đó mẹ liều thế, mẹ không sợ con yêu thầy rồi chán học sao? Bạn biết không, mẹ tôi nói rằng, mỗi đứa con sinh ra mẹ đều hiểu tính tình mỗi đứa. Mẹ cũng đã trải qua tuổi học trò, mẹ biết rằng tôi chỉ đang say nắng. Liều thuốc tốt nhất giúp tôi khỏi “bệnh” đó là mẹ trở thành một người bạn để tôi được kể, được chia sẻ. Và sau cùng, để tôi tự nhận ra, yêu thầy giáo- đó chỉ là cảm giác của một đứa con gái 16 tuổi mà thôi.
THÚY HẰNG- HN

Sưu tầm

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

Là con trai, sao ấy không hào phóng lời khen


Người ta thường nói “Hãy khen con trai tài giỏi trước mặt họ. Còn với con gái, hãy dành cho họ những lời khen”...
Để thử độ chính xác của câu nói này, một ngày, tôi thử làm mới mình. Thay vì xõa tóc, tôi cột tóc cao, mặc sơ mi kẻ caro, sơ vin quần âu, đi guốc cao, thêm chút son bóng và khoác túi tới lớp.
Mọi việc vẫn diễn ra bình thường cho tới giờ ra chơi, cậu bạn bàn trên quay xuống, nhìn tôi, vẫn cái cười vui vẻ thường ngày: “Trông bà cột tóc thế này xinh hơn đấy”. Tôi lè lưỡi, như vẫn đáp lại: “Xời, hôm nào mà tôi chẳng xinh!”. Hắn ta không cười nữa: “Thề, thằng điên nào nói dóc. Bà hỏi ông Lam ngồi cạnh bà xem, Lam nhở?”- hắn quay sang Lam giật giật áo.
Tôi giả đò ngõ đi chỗ khác, má nóng bừng nhưng trong lòng thì thấy lâng lâng. Tôi thấy tiết học trôi đi dễ chịu hơn. Và cái nắng chói chang ngoài cửa chẳng làm mình bận lòng chút xíu.
Người ta có câu: Hãy khen con trai tài trước mặt họ. Với con gái, hãy khen họ xinh đẹp.
Bởi vì con gái là một sự đặc biệt, luôn thích những tiếng khen, và những tiếng khen về sắc đẹp lại càng khiến các nàng hạnh phúc.
Khen- điều đầu tiên nó đã thể hiện cánh “Mày râu” quan tâm tới phe “Áo dài”. Các chàng phải để ý mỗi ngày xem chị em có gì khác biệt không mới có thể cho những lời khen. Và thứ hai, nó thể hiện sự Ga- lăng, lịch thiệp của chính những chàng trai.

Một lời khen, “bà hợp với màu áo này đấy!”, hay “chiếc đồng hồ này đẹp nhỉ”, sẽ đủ làm các nàng rung động vì mình được để ý, quan tâm mỗi ngày. Các nàng cũng sẽ chu đáo hơn với bản thân, để luôn có hình ảnh đẹp trước con trai.
Tất nhiên, khen không có nghĩa là xu nịnh. Hôm nào cũng nói như một con vẹt. Cái áo xấu cũng nói đẹp. Mái tóc kệch cỡm vẫn khen là tuyệt vời hòng lấy lòng người khác. Một lần có thể tạm tin, nhưng sau cùng, lời khen để lấy lòng đều không thể qua mắt các cô gái thời nay.
Một điều tra nho nhỏ với 10 cô gái học Đại học Sư phạm Hà Nội, chỉ có 2 người chưa quen với việc nhận được lời khen của người khác phái, 8 người còn lại đều nói rằng thích nhận được lời khen trực tiếp từ các bạn nam. Minh Hằng- sinh viên Đại học Xây Dựng Hà Nội cũng cho hay bạn không thích những hình mẫu con trai bóng bẩy, nói nhiều, nhưng dễ rung động với sự quan tâm kín đáo của một bạn nam nào đó với cuộc sống của bạn chỉ với những câu khen bất chợt.
Vậy thì làm thế nào để có những lời khen hiệu quả? Tất nhiên là bằng sự thật lòng. Sự quan tâm tới bạn bè mỗi ngày. Cùng với những lời nói không cầu kì, hoa mĩ, con trai sẽ cho con gái những lời khen, lời góp ý làm con gái hết sức cảm động.
Tác giả Minh Thiện-Viện tâm lý học- Viện Khoa học xã hội Việt Nam từng chia sẻ trên trang web tamly.com.vncủa Viện: Đối với chúng ta, khi đưa ra lời nhận xét với người khác, hãy thể hiện sao cho thật khéo léo và chân thành. Nên áp dụng quy tắc khen trước, chê sau, khen nhiều chê ít, cố gắng tìm ra những điểm tốt nhất của họ để khen. Một nguyên tắc nữa là lời khen phải đúng lúc đúng chỗ và thể hiện chân thành, khen đúng với những đặc điểm họ có và cố gắng giữ thái độ chân thành khi đưa ra những lời nhận xét... Góp ý, phê bình đúng người, đúng việc, ý tưởng chân thành và người nghe lắng nghe với thái độ cầu tiến sẽ là những bài học cho sự thành công của mỗi người chúng ta.
Lời khen khiến cho một nửa thế giới của chúng mình thêm đẹp hơn, hạnh phúc hơn. Như nhà văn Mark Twain từng nói: “Tôi có thể sống hai tháng bằng một lời khen”. Vậy thì là con trai, sao các ấy không hào phóng lời khen nhỉ?
THÚY HẰNG- HN

Sưu tầm

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

Những lỗi lầm khiến tình bạn rạn nứt

Bạn có cảm giác rằng hình như sự thân thiết của hai người càng lúc càng nhạt đi? Rất có thể bạn đã mắc phải một (hoặc hai, hoặc… tất cả) những sai lầm cơ bản dưới đây mà chưa nhận ra đấy thôi.
Lúc nào cũng bận

Bạn vừa gặp chuyện không vui, ngay lập tức bạn lao đến nhà bạn mình để được an ủi, được xả hết giận dữ, được nó pha nước cho uống và dỗ dành. Thật may mắn khi bạn có nó.

Nhưng khi “gió đảo chiều”, lúc bạn ấy có điều gì đó cần tâm sự, tất cả những gì bạn có thể làm là “Tớ bận.”, “Tớ chuẩn bị đi ra ngoài blah blah..”, hay vớt vát lắm thì “Được rồi, nói nhanh trong 5 phút nhé!”

Một vài lần, hiển nhiên tên bạn không còn là sự lựa chọn đầu tiên khi bạn mình gặp chuyện nữa. Và việc bị gạt ra khỏi một mối quan hệ từng là thân thiết thì tiếc lắm đấy!

Nói dối kinh điển

Vâng, ai cũng biết nói dối là xấu, vậy mà ai cũng… nói dối. Nhưng một lời nói dối vô hại sẽ khác với một lời nói dối chỉ để bao bọc cho sự ích kỉ của riêng bản thân mình.

Giống như bạn luôn có một lý do để vắng mặt khi bạn bè nhờ vả, luôn nói dối để tránh phiền hà và sẵn sàng bịa ra hàng tấn chuyện để bốc phét chơi. Chẳng ai nói dối mãi được. Bạn không chân thành thì làm sao đòi hỏi sự chân thành từ người khác chứ?
 
 
Đánh… gục lòng tự tin của nhau

Bạn dành điều gì cho bộ váy mới của bạn mình? “Eo, mặc gì khiếp thế!”. Hay với anh chàng mà cô ấy vừa quen? “Tớ biết khối anh còn hay hơn, và chàng của cậu hình như hơi bị thấp đấy!”. Và thêm những lần tạt nước vào mặt “ Gì cơ, ý tưởng ấy thường thôi và có khối đứa làm rồi!”

Bạn có thể chống chế rằng một lời nói thật sẽ giúp bạn mình có thể nhìn thẳng vào thực tế hơn và hoàn toàn bạn hoàn toàn không có ác ý gì. Nhưng bạn có bao giờ đặt mình vào tâm trạng của bạn mình không? Có khoảng cách giữa một người thực tế và người luôn luôn tiêu cực. Hãy có giới hạn cho những gì mình nói nhé.

Ghen tị vô đối

Bạn cảm thấy thế nào khi có một người bạn luôn luôn nổi trội hơn mình về mọi mặt? Người bạn ấy học giỏi hơn, xinh đẹp hơn, nhận được nhiều sự chú ý và yêu mến hơn?

Thật lòng mà nói khi chơi cùng một người quá “sáng” như vậy, ít nhiều đôi khi bạn dễ cảm thấy thua thiệt. Nhưng quan trọng là bạn chọn cách hành xử nào cho tình bạn của mình?

Bạn cố gắng tốt hơn, dù không thể như người ta, nhưng vượt qua bản thân cũng xứng đáng là một thành tích đáng ghi nhận. Hay bạn sẽ dè bỉu vào những thành tích của người ấy, chua chát, thậm chí là mỉa mai xoi mói mọi thứ từ bạn mình?

Hãy cố gắng trèo cao, đừng bao giờ ngoảnh lại rồi tìm cách kéo cho người khác đi lùi xuống. Sự ghen tị mỗi ngày, nếu được nuôi dưỡng sẽ lớn dần và làm hỏng tình bạn tốt đẹp mà bạn đã cất công xây dựng đấy.

Tình cảm một chiều

Không phải chỉ trong tình yêu mới có định nghĩa tình đơn phương, mà thật ra trong bất cứ mối quan hệ nào, nếu chỉ có một chiều yêu thương, thì rất khó để bền vững.

Rà soát lại mình xem, có đúng là bạn ấy luôn luôn chạy theo sau lưng giải quyết đống rắc rối từ bạn, luôn nhắn tin nhắc nhở bài kiểm tra ngày mai, mua thiệp Giáng Sinh cho bạn và đến thăm bạn khi bạn bệnh nằm nhà?

Thêm nữa, có đúng là bạn ấy luôn là người động viên bạn trong những cuộc thi, luôn sát cánh bên bạn trong mọi phi vụ, thậm chí thường xuyên là người móc ví trả tiền trong những lần lê la hàng quán cùng nhau? Còn gì để bình luận không nhỉ?

Hãy dành trái tim mình để nuôi dưỡng tình bạn, những người bạn chân thành là điều đáng quý mà có khi đến rất lâu sau này bạn mới có thể nhận ra đấy, teen ạ!

(Vui lòng ghi rõ nguồn khi copy) Viết bài cùng Lưu bút tuổi xanh

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

Bài học về tình bạn

Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ 16. Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy mình thiếu bạn.

Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình: 

-Chán quá đi! Ta buồn chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn. 
Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói: - Bạn ơi, hãy thả tôi về với biển... Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh ra mình... Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên. 

Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nhìn con sò, cậu nói: - Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng... hãy cho ta một lời khuyên trước đi... Ta đang buồn chán vì không có bạn bè đây! Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng: - Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi... 

Chú bé im lặng, thả con sò về lại với lòng biển xanh bao la mà không nói lời nào... Chú còn mải suy nghĩ về những điều con sò nhỏ nói...
Sưu tầm



Một câu chuyện cảm động về tình bạn online



Có lẽ mọi người cũng đã từng đọc qua rồi . Nhưng tớ nghĩ đây là 1 câu truyện hay và ý nghĩa !
Và nếu như bạn cũng có hay từng đã đọc qua những câu chuyện ý nghĩa như vậy , thì hãy post lên đây để cùng đọc nhaz 
12 giờ đêm,
Màn hình vi tính vẫn sáng. Những icon bên cạnh nick chat vẫn mỉm cười.Nhưng những dòng chữ kêu réo mà không có ai trả lời.
Chiếc đèn màu đỏ ấm toả sáng lên mặt bàn, nơi một cậu nhóc đang ngủ gục trên bàn. Hơi thở đều, mắt nhắm nghiền, tay đặt khẽ lên chuột như thể đang cầm tay…người yêu. Cậu đang ngủ- và cũng đang “online”
BUZZ!
Màn hình rung lên giữ dội. Có lẽ là linh cảm mà cậu nhóc choàng tỉnh. Một gương mặt khoảng 16 tuổi, đeo chiếc kính cận viền đậm đen, đầu tóc bù xù. Tay nhắp chuột lia lịa, nhận ra file truyện mình load từ nãy giờ đã xong từ khi nào rồi.

- Sao tao gọi không trả lời?
- Tao đang ngủ.
- Ngủ gì mà lắm thế.
- Buồn ngủ lắm rồi. Đi ngủ đi.
- Không có hứng. Tao gọi nãy giờ mà không nghe à
- Tao không đeo phone.
- Đeo vào đi, chát thế này mỏi tay quá.
Cậu bé lục cục đeo headphone vào, mắt nhắm mắt mở bật voicechat. Thằng bạn ở đầu kia của thế giới rú rít ầm ĩ về việc nó vừa kiếm được file nhạc Endlessly cực hay của animesTubasha. Để chia sẻ “may mắng cực kì may mắn đó”, thằng bạn send cho nó file nhạc đã nén. Nó vừa save file vừa nhìn cái gạch xanh xanh bắt đầu chạy.Còn 1% nữa là xong.
Rầm!
Màn hình…Không, không phải, mà là màn hình vi tính rung lên. Không phải vì ai buzz nữa. Vì cái bàn để máy vi tính đang rung lắc giữ dội.
Và mặt đất cũng đang rung lên.
Cậu bé kính viền đậm hoảng hốt đứng phắt dậy. Nhưng đứng cũng không vững nữa. Không gian đang rung lên, chung chiêng, vỡ vụn. Những tiếng thất thanh từ nhà hàng xóng. Đồ vật rơi vớ tạo thành hàng ngàn âm thanh kì quái. Leng keng! loảng xoảng! Ầm ầm! Két két!
Động đất!
Cậu bé sững sờ.
Rồi tất cả tối sập. Không gian vẫn tiếp tục chao nghiêng.!

Cậu bé đang chat hoảng loạn cực độ. Bạn thân cậu, cậu bé đeo kính viền đậ, đã kẹt trong một vụ động đất, khi cậu đang share file Endlessly cực hay cho bạn. Có lẽ cậu bạn vẫn chưa nhận được file nhạc đó, có lẽ cậu vẫn chưa kịp nghe.
Những âm thanh cuối cùng cậu bé đang chat nghe được là tiếng la hét kêu cứu, tiếng đổ vỡ của đồ đạc. Nhưng chẳng có chút tiếng nói nào của bạn cậu. Cậu bé đang chat lục tung tất cả các tờ báo trong thành phố ra vào sáng sớm hôm sau, tìm những bài viết về vụ động đất. 300 người vẫn mắt kẹt, chỉ mới cứu được 20 nạn nhân, 12 xác chết. Cậu bé đeo kính viền đậm nằm trong tập hợp số nào? 300? 20? Hay 12?
Báo chí ở đây không đăng cụ thể danh sách. Cậu bé chat không cách nào biết được.
Cậu tìm đến net. Cậu không biết nick Y! của cha mẹ bạn mình( cậu đâu nghĩ là mình phải biết chuyện đó!) Cậu cũng không biết người ta đăng danh sách nạn nhân ở đâu. Ngoài chat, chơi game, load truyện, nghe nhạc, thỉnh thoảng tìm vài thông tin trêng mạng bổ sung cho bài học; cậu đâu biết làm gì nữa đâu.
Cậu không biết chút gì về thằng bạn thân nữa. Chỉ có duy nhất một thứ khiến cậu nhói cả tim khi online. Đó là cái nick cua cậu bé mang kính viền đậm, nó màu xám như đang ngủ dài, giống như khi bạn cậu chạy ra ngoài chơi, đi học…
-May co sao khong? Gui offline cho taonhe! Tao lo cho may qua!
Cậu bé chat vẫn tiếp tục chat như thể là cậu biết chắc bạn mình vẫn sống, bởi đó là cách duy nhất giúp cậu tiếp tục hy vọng.

-Mấy hôm nay không ngủ sao mắt thâm thế?-cô bé tóc cột cao đập đập vào vai cậu bé chat!
-Không! Busy!
-Mày mà busy gì?
-Tao không biết…không biết bạn tao còn……sống không?

Cô bé tóc cột cao im bặt, rồi ngó lơ đi chỗ khác. Cô là bạn thân của cậu bé chat. Cô chưa bao giờ gặp mặt cậu bé kính viền đậm, dù thỉnh thoảng cũng nghe cậu bé chat kể. Trong hình dung của cô, đó là người dễ mến, hay cười và hơi… ngốc một chút.
-Rồi giờ sao?- Cô bé lí nhí hỏi
-Tao vẫn chẳng biế gì cả- cậu bé chat vẫn cắn chặt môi, ngăn thứ chất lỏng mằn mặn khỏi mắt- nó không online
Rồi cậu chuyển tông như đang nói với chính mình: “Nó không lên Net.Chỉ không lên Net nữa thôi. Nhưng vì sao nó không lên? Nó hay lên lắm mà. Nó chưa nhận file Endlessly mà. Rồi còn nhận file hình Midou Ban hôn Amenaga tao định send tiếp cho nó nữa chứ”
Cô bé tóc cột cao lắc lắc vai thằng bạn:
-Chắc nó không sao đâu. Bên đó người ta vẫn đang kiếm mà.

-Ừ!-Cậu bé chat gục gặc đầu, mắt nhắm nghiền. Ngày ngày cậu chỉ theo dõi chương trình thời sự quốc tế, đọc báo, lục lọi trên net để theo dõi quá trình cứu hộ cứu nạn. Cậu căng mắt ra tìm một ai đó đeo cặp kính cận viền đậm màu đen.

Chính phủ nước X ước tính tổn thất từ trận động đất thành phố Y lên đến hàng nghìn USD. Trong số hơn 300 nạn nhân, hiện giờ chỉ có 50 người được cứu sống. Số còn lại còn mắc trong bệnh viện hoặc còn mắc kẹt trong đống đổ nát. Sau hai tuần xảy ra thảm hoạ, cảnh sát vẫn tiếp tục tìm kiếm, nhưng hy cọng còn rất mong manh.



Cậu bé chat với tay tắt phụt màn hình ti vi, ra giường và trùm kín chăn lại. Hai tuần rồi. Ai có thể sống sót trong đống đổ nát ấy. Cậu với tay lấy chiếc laptop khởi động lại và online. Hồi hộp đọc những messenger, khi không thấy có offline nào từ cậu bé đeo kính viền đầm, cậu lại tắt máy. Vài giờ sau lại tiếp tục online tiếp. Cậu đã mơ mình nhìn thấy nick chat của cậu bạn thân toả sáng trong một nụ cười ấm áp. Và khi tỉnh dậy biết mình mơ cậu đã khóc dấm dứt như một bé con.

Một tháng trôi qua..
Kể từ hồi kế hoạch cứu hộ đã ngừng. Những bản tin về trận động đất cũng thưa dần. Cậu bé chat click file nhạc Endlessly trong máy của mình lên. Bản nhạc cậu đã phả load từ Gendou.com, chỉ mong được send cho cậu bé đeo kính viền đậm. Giờ thì không còn ai nghe chung với cậu nữa rồi. Nửa vòng trái đất có thể nghe cùng nhau một bản nhạc, thật tuyệ khi có một người bạn ở rất xa mà có thể chia sẻ với người tao nhiều như vậy.

Hai tháng...
Tin nhắn cuối cùng: “ may con online day chu?” gởi đi trong vô vọng. Cậu bé chat lôi ra tất cả những gì thuộc về 2 đứa. Chiếc vé xem bóng đá, vỏ trái banh bị lủng chưa kịp vá, một chồng truyện góp tiền mua chung, mấy tấm stick manga, những thứ hai đứa đã cùng chia sẻ trước khi cậu bạn thân đi cùng bố mẹ.v.v..Hằng ngày đối mặt với những thứ đó cậu không chịu nổi. Cô bé tóc cột cao đến giúp cậu bạn thân dọn dẹp, đóng vào thùng carton. Cô bé cũng im lặng không nói gì, chỉ đôi khi thở dài.Cậu bé chat không hiểu nó dành cho cậu bé viền đậm cô chưa hề gặp hay dành cho cậu, người bạn thân trong lớp.
Cô bé tóc cột cao cầm chiếc laptoplên, ngước mặt hỏi cậu bé chat:
-Còn cái này thì sao hả mày?
Cậu bé chat ngẩn người. Ừ! Cái laptop đắt, không bỏ được. Nhưng trên nắp laptop là hình sticker hai đứa chụp chung, bàn phím dán hình Hanamichi-chan của hai đứa. Từng phím chữ cậu đã kì cạch type cho cậu bé đeo kính viền đậm cái mail đầu tiên khi cậu cùng gia đình chuyển đi, rồi những cuộc trò chuyện thâu đêm suốt sáng , xuyên quốc gia, xuyên đêm. Với cậu, laptop cũng chính là một phần của cậu bé đeo kính viền đậm. Voice chat là tiếng nói, webcam là khuôn mặt, và biết bao điều khác nữa.
-Thôi, để tao bán nó.
-Ừ!- Cô bé gật đầu, lẳng lặng đặt nó vào thùng carton. 
Nghĩ sao, cô bé lại lôi nó ra trở lại- Thế thì bán cho tao, tao cũng đang cần 1 cái.
-Thế thì mày cứ cầm lấy đi! Vào tay mày cũng hơn là bán cho 1 người dưng.

Một ngày nọ….
Cậu bé chat đang ngủ, giấc ngủ không yên kể từ khi thằng bạn thân của cậu ra đi. Tiếng chuông điện thoại bỗng réo vang lên. Cậu bé bật đèn, nhìn đồng hồ: 1h sáng. Ai gọi vào giờ này nhỉ?Cậu nhấc ống lên nghe.
-Alô!
-Mày đấy à?-
giọng cô bé tóc cột cao vang lên ở đầu dây bên kia. Gấp gáp!
-Ừ!-Giọng ngái ngủ phát ra từ cậu bé chat.
-Tao đang online.
-Mày kêu tao online với mày hả?


-Tao chỉ muốn hỏi nick caubeviendam có phải là nick bạn mày không thôi!?
-Sao? Mày nói gì?
-cơn buồn ngủ trôi tuột đi đâu mất.Vì sao cô bé lại hỏi câu này?.
-Nick của mày vừa nhận được tin nhắn từ nick caubeviendam là “I am online”.
……

Cậu bé đã cài chế độ remember Y!!D mà không hề nhớ. Cậu đã đưa laptop cho cô bạn của mình và cô bạn của cậu ngày ngày online bằng nick của cậu, để thay cậu bé nuôi hy vọng từ một người.Và hy vọng đã thành hiện thực kì diệu 

...
Ở nơi nào đó trên trái đất này...
Có một cậu bé hay chat ngày ngày gửi tin nhắn cho 1 người bạn.
Có một cậu bé đeo kính viền đâm vừa ra khỏi viện đã vội vàng lên net.
Có một cô bé vẫn nuôi hy vọng vê sự sống về một người mà cô chưa hề biết mặt. Chỉ vì người đó vô cùng quan trọng với bạn cô.
-Vì sao ư?
Vì họ là người bạn của nhau-họ mãi mãi là người bạn của nhau

Lời xin lỗi



Đó là ngày đầu tiên của năm lớp 10 , chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên học xong rất sớm . Và tôi gọi điện cho cậu ấy .
- Cậu đến đớn mình được chứ ?
- Được , đợi mình 5 phút !
- Nhanh lên đấy nhé ?
- 3h chiều , trời khá nóng , tôi đứng chờ dưới bóng cây và phẩy tay liên tục , dù không mát hơn được nhiều nhưng cũng còn đỡ hơn là đứng yên .
5 phút trôi qua , vẫ khong thấy cậu ta đâu . Tôi bắt đầu hơi khó chịu , mắt liên tục nhìn đồng hồ .
10 phút trôi qua , vẫn không thấy cậu ấy đến . Chẳng lẽ cậu ấy bị tai nạn ?
15 phút . Cuối cùng cậu ấy cũng tới .
- Sao cậu đến muộn thế ?
Cậu ta không có vẻ gì ái ngại :
- Mình xem nốt chương trình TV ấy mà .
- Cái gì ? TV ? - Tôi hét lên , đầu còn nóng hơn cả nắng giữa trưa .
- Sao cậu không ăn , rồi ngủ , rồi tắm đi rồi hãy đến ?
- Mình xin lỗi !
Đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi , kể từ khi chúng tôi quen biết nhau .
Cậu ấy học giỏi , dễ thương và rất tự tin , hiếm khi chịu xin lỗi một cô gái nào .
Tôi giật lấy cái mũ bảo hiểm mà cậu ấy đưa , ngồi lên xe , không nói gì suốt quãng đường về nhà .
Cậu ấy luôn như thế , không giải thích , không an ủi , không cãi cọ . Mà đối với tôi thì có rất nhiều điều không thể " cho qua " được với chỉ một lời xin lỗi . Và tôi không bao giwof hỏi thêm gì nữa mỗi khi cậu ấy xin lỗi . Vì thế tôi có cảm giác rằng " xin lỗi " là một từ cậu ấy dùng để tôi im miệng lại chứ không phải thật sự cậu ấy biết lỗi và sửa chữa . Bởi vì cậu ấy thường xuyên đến muộn giờ hen , không bao giờ sửa được .
Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59:
- Cậu không bao giờ cần nói xin lỗi mình nữa ! Nếu cậu không thể sửa chữa được thì đừng để mình cứ cho cậu từ cơ hội này đến cơ hội khác và lần nào cũng hi vọng rằng cậu sẽ thay đổi !
Cậu ấy năm tay tôi rất chặt và nói lời xin lỗi thứ 60 .
Ngay cả lúc đó , cậu ấy vẫn không có một lời giải thích .
Tôi bắt đầu lo lắng rằng hình như cậu ấy giấu tôi điều gì đó...
- Cậu đang gặp chuyện gì phải không ?
- Làm gì có chuyện !
- Thế thì sao cậu luôn có vẻ không bình thường ?
- Làm gì có chuyện đó !
- Lúc nào cậu cũng chỉ như thế ! không bao giờ mình hiểu được chuyện gì đang xảy ra ! Cậu có coi mình là bạn gái của cậu không vậy ?
Mình xin lỗi...
- Không muốn nghe một lời xin lỗi nào nữa !
Tôi hét lên và dập máy .
Cậu ấy không gọi lại .
Hóa ra cậu ấy không hề quan tâm đến tôi ! Thế mà tôi cứ trông chờ...
...Và đó là lần thứ 99 cậu ấy nói xin lỗi...
Từ ngày hôm đó , tôi không gọi điện , cũng không ghé qua nhà cậu ấy nữa . Đôi khi điện thoại nhà tôi reo , nhưng tôi nhấc ống nghe thì không ai nói gì cả . Tôi đoán là cậu ta gọi , nhưng mặc kệ , tại sao cậu ấy không chịu nói cơ chứ ?
Một tháng trôi qua , tôi không thể chịu thêm được tình trạng không biêt-gì-cả này ! Tôi đến trường cậu ấy.
Tôi ngó và cửa sổ lớp , nhưng không thấy cậu ấy đâu .
- Xin lỗi...Hôm nay Timmy không đi học à ?- Tôi hỏi một cô bạn .
- Hình như cậu ấy thôi học rồi mà !- Cô bạn nhúng vai .
- Thôi học ?- Tôi tròn mắt- Tại sao ? Từ khi nào vậy ?
- Hơn một tháng rôi , mà bạn là bạn của Timmy à ?
- Ah...Cam ơn...
Hơn một tháng...đã không đi học hơn một tháng...Tại sao lại như thế ? Tôi lao ngay về nhà .
Tôi gọi vào máy di động của cậu ấy . " Thue bao hiện không liên lac được " .
Tôi gọi đến nhà , nhưng không ai trả lời .
Sao lại như thế được ? Chẳng lẽ cả gia đình đã chuyện đi mà tôi không hề biết gì ?
Dường như cậu ấy đã biến khỏi mặt đất , không để lại một dấu vết nào .
Tôi không tìm thấy cậu ấy...và khi tôi bắt đầu cuống lên , thì một người bạn gọi điện . Đó là một người bạn của em họ cậu ấy , học cùng lớp với tôi .
- Cậu thế nào ? Đã biết tin Timmy vào viện chưa ?
- Vào viện ? Chuyện gì vậy ?...
- Trong bệnh viện mà cậu ấy nằm lần trước ây...phòng số...
Tôi chạy với tốc độ nhanh nhất có thể tới bệnh viện .
Cậu ấy nằm trên giường , không nói gì , không cử động .
- Chuyện gì vậy ? Sao không gọi điện cho mình ?- Tôi vừa ngồi xuống cạnh giường , vừa khóc òa lên , còn cậu ấy vẫn không trả lời , chỉ nhìn tôi chăm chú như mọi khi. - Sao cậu không nói gì hết ?
Tôi nhìn thấy mắt cậu ấy ướt , và dường như cậu ấy dùng tất cả sức lực có thể để nói :
- Mình...xin lỗi...
Và cậu ấy nhắm mắt lại .
- Này , đừng như thế...Cậu xin lỗi cái gì chứ ?- Tôi khóc lạc cả giọng -Đừng có xin lỗi...mở mắt ra đi...
Tôi cứ nắm chặt tay áo cậu ấy mà kéo , và không thể ngừng khóc .
- Tại sao phải xin lỗi ? Tại sao cậu không giải thích lời nào ? Mình khồng đời nào tha thứ cho cậu được .- Đừng có xin lỗi... Cậu mà không mở mắt ra thì mình không bao giờ tha thứ cho cậu nữa đâu...
Đó la lời xin lỗi thứ 100.
Các bác sĩ và y tá chạy vào phòng , kéo tôi ra ngoài .- Cậu ấy rời khỏi thế giới của tôi... Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với bênh ung thư máu...
Nhưng tôi vẫn gặp cậu ấy trong những giấc mơ...và cậu ấy vẫn sống trong tim tôi...
Khoảng 1 tháng sau , mẹ cậu ấy đến nhà , đưa cho tôi một cái hộp mà cậu ấy gửi lại...Tron đó là 100 mảnh giấy , mỗi mảnh giấy là một lời giải thích lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi .
" Lần đầu tiên , mình không cố ý đến muộn đâu , nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà , bống nhiên mình thấy chóng mặt quá và không thể đi tiếp được , nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu . Cậu tha thứ cho mình nhé ? "
" Lần thứ hai , mình..."
" Lần thứ ba , mình..."
" Lần thứ 100 "- Đó là mảnh giấy cậu ấy viết từ trước khi tôi tới bệnh viện-" Mình xin lỗi...mình thật sự không muốn để cậu lại một mình trên thế giới này , nhưng có thể đến một lúc nào đó khác...I love you , Timmy "
Kèm với mảnh giấy thứ 100 là một bức ảnh của cậu ấy trong bệnh viện . Trông cậu ấy rất gấy , nhưng nụ cười vẫn sáng bừng như mọi khi .
Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không ở bên cạnh .
Timmy , mình xin lỗi...

(Vui lòng ghi rõ nguồn khi copy) Viết bài cùng Lưu bút tuổi xanh