Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện học trò. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện học trò. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

Truyện Cười Vova Cực Hay - Phần 1



Khi Vova Là Học Sinh??


Tôi cũng thế
- Thưa ông, trò Ngốc là một đứa lười không chịu học bài, chỉ chép lại của bạn ngồi bên cạnh.
Người cha hỏi:
- Làm sao thầy biết được?
Thầy giáo đáp:
- Đây, ông cứ coi bài kiểm tra Việt sử này thì rõ.
Câu hỏi: Ai chiến thắng quân Thanh ngày mồng năm Tết?
Trò Tèo ngồi kế bên trò Ngốc trả lời là: vua Quang Trung, trò Ngốc cũng trả lời y như vậy?
Người cha cãi:
- Nhưng đó là câu trả lời mà các em đã học.
Thầy giáo bình tĩnh nói:
- Mời ông xem câu thứ hai. Câu hỏi: Ai là chồng bà Trưng Trắc? Thì cả hai cùng trả lời là Tô Định.
Người cha lại nói:
- Có thể nó nhớ sai giống nhau.
Thầy giáo nói:
- Nhưng câu thứ ba thì ông nghĩ sao? Câu hỏi: Bình Định Vương lên ngôi ngày nào? Trò Tèo trả lời em không biết. Thế ông biết con ông trả lời sao không? Nó viết vô là: “Tôi cũng thế”.

Bài văn tủ
Cô giáo cho học sinh tả về con vật mình yêu thích nhất. cu Bin 7 tuổi về bắt một con rận nghiên cứu và tả rất chi tiết, tất nhiên là cô giáo không hài lòng, Cô bắt cu Bin làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em.
Cu Bin làm bài văn như sau: “Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì ắt phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ….”, và chú bắt đầu tả con rận
Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt cu Bin làm lại lần nữa, lần này là tả con cá.
Hôm sau cu Bin nộp bài như sau: “Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận:….”.

Cô giáo tao
Hai học sinh ngồi nói chuyện với nhau. Một học sinh than thở:
- Cô giáo tao thật không ra gì. Cả bài văn tao viết hay như thế, chỉ vì sai một lỗi chính tả mà cho tao ăn trứng.
- Thế mày viết sai chỗ nào?
- Thay vì viết “cô giáo em say mê trồng người”, tao viết nhầm thành “cô giáo em say mê chồng người”.

Đại chiến thế giới lần 2
Một hôm thầy giáo bước vào lớp, quần áo xộc xệch, mặt mũi hằm hằm khiến cả lớp rất lo lắng.
Vừa đi tới cửa, thầy cúi xuống rút chiếc dép phải rồi ném bay vèo xuống góc trái cuối lớp. Cả lớp co rúm người. Thầy rút tiếp chiếc dép trái ra ném xuống góc phải. Học sinh hoảng hồn.
Tiến lại gần bảng, thầy hỏi:
- Thế nào, các cô, các cậu có sợ không?
- Thưa thầy… sợ… sợ lắm ạ! Cả lớp đồng thanh.
- Thế nhưng vẫn chưa sợ bằng đại chiến thế giới lần thứ hai đâu. Các em lấy bút, vở ra học bài mới: “Đại chiến thế giới lần thứ hai”.

Lên thẳng lớp 5
Vova bắt đầu đi học lớp một. Trong buổi học đầu tiên, Vova đã nói với cô giáo:
- Thưa cô, em quá thông minh so với lớp một! Cô hãy cho em lên thẳng lớp ba!
Cô giáo dẫn Vova lên gặp thầy hiệu trưởng, kể đầu đuôi câu chuyện.
Thầy hiệu trưởng:
- Được rồi, chúng ta cùng kiểm tra trình độ của Vova. Vova, 3 nhân 3 bằng mấy?
Vova:
- 9!
- Đúng rồi! Thế 6×6?
- 36!
- Chính xác! Tôi nghĩ rằng – hiệu trưởng quay sang cô giáo – chúng ta chuyển Vova lên lớp 3!
Cô giáo:
- Để tôi hỏi thêm Vova về tính logic! Vova, cái gì ở con bò cái có 4 cái, còn ở cô có 2 cái?
Vova thoáng nghĩ và trả lời:
-Chân!
-Hmm, Thế cái gì có trong quần của em, còn cô không có?
Hiệu trưởng tròn mắt, thậm chí chưa kịp mở miệng thì Vova đã nói:
- Cái túi!
Cô giáo:
-Đúng rồi, Vova ……. lên thẳng lớp 3!
Hiệu trưởng:
- Tôi nghĩ rằng có thể chuyển Vova lên thẳng lớp 5, bởi vì 2 câu hỏi cuối cùng, đến tôi thậm chí còn nhầm

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

Khoảng lặng trong tim


Mùa hè thân thương không chỉ với tiếng ve râm ran kết thành bản giao hưởng ngọt ngào, không chỉ vì màu vàng của nắng, màu đỏ của phượng hay màu tím bằng lăng...
Mà muà hè bắt đầu biết yêu yêu, thương thương  một ai đó. Khi bạn cảm thấy  trái tim mình đang rung động, nghĩa là bạn đang lớn chăng.

Lớn thật, sắp qua 12 năm đèn sách rồi còn gì, và nó không tưởng tượng nổi, kết thúc năm học là đợt cảm nắng nhẹ với tên bạn học cùng lớp, ngồi cùng bàn, lại là tên chuyên gây phiền phức cho nó ấy chứ.


Cuối cấp, cả lớp lại nhôn nhao lên mấy vụ liên hoan, truyền tay nhau ghi lưu bút, nào là cái Hạnh khoe mới mua một cuốn sổ xinh xinh có hình các thần tượng, thằng Đạt với quyển sổ màu đen da, và nó để ý thấy tên Quân khó ưa ngồi cạnh cũng có cuốn lưu bút màu đất, ép hình cỏ bốn lá, nhìn có vẻ cổ cổ.

Chính điều này khiến nó chú ý, kỳ lạ hơn khi ai ai cũng chuyền tay nhau ghi ghi ngoáy ngoáy đủ thứ mà tên Quân này vẫn không thấy động tĩnh gì. Phải thú nhận rằng nó trông giống sổ tay ghi chú hơn bởi lẽ lúc nào cũng có mặt trên tay của hắn.

Hơi tò mò nên nó quyết định liều một phen xem thử bên trong đấy chứa gì. Đến giữa buổi học , mọi người xuống căng tin ăn điểm tâm, nó lấy cớ đau bụng ở lại trông lớp. Chỉ còn mình nó, nhìn quanh cho chắc chắn rằng không còn ai, nó khều nhẹ cuốn sổ dưới ngăn bàn, lật từng trang chờ đợi.

Một, hai, ba trang,... tất cả đều giấy trắng, chán nản định gấp lại thì bất chợt có tờ giấy rơi ra, tò giấy có mùi mực thơm mà nó rất thích. Có lo sợ, có hồi hộp nhưng ngạc nhiên thì nhiều bởi lá thư “gửi cô bạn nhỏ” đề cập đến nó.

Biết là mọi người sắp trở lại lớp nhưng nó vẫn cố nán đọc tiếp, khi vài bạn vào lớp thì nó mới ngẩn ngơ trả cuốn sổ về chỗ cũ. Tuy không đọc hết nhưng rõ ràng tên Quân này thật ngốc xít, cậu ta thích nó sao lại hay kiếm cớ gây gổ với nó. Im lặng chờ đợi vì tin rằng lá thư tỉnh tò ấy sẽ được chuyển đến tay nó. Khỏi nói trong lòng nó khấp khởi như thế nào.

Qủa đúng như nó nghĩ, sau buổi chia tay lớp, Quân nắm tay nó kéo lại bảo có chuyện muốn nói. Lần đầu tiên một đứa con trai nắm tay nó làm nó thẹn đỏ hết mặt. Quân cũng thế, sự bối rối dễ thương của cậu ấy lần đầu tiên được thấy khiến nó phì cười, để rồi khi nghe nó thú nhận là đọc trộm thư trước đó thì Quân còn ra vẻ luống cuống hơn. Đặt nhẹ cỏ bốn lá đã ép lastic cẩn thận lên tay nó, Quân nói: “may mắn nhé!”, rồi vụt chạy mất.

Chiều chầm chậm rớt xuống sân trường, nắng nhạt dần, chỉ còn lại vài cánh phượng lác đác rơi, nó ngẩn ngơ nhìn lại ngôi trường thân yêu, giấu vội thứ gì đó vào túi áo, bước đi trong khoảng lặng mùa hè.

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

Bài học hạnh phúc


Cuộc đời có vô vàn những bài học để cho mỗi chúng ta trải nghiệm, rút ra cho mình những kinh nghiệm sống.

Hạnh phúc chỉ ở trong tầm tay của bạn, hãy cho đi bạn ạ, cho đi những gì bạn có, để cảm nhận cuộc sống này vẫn tồn tại một ý nghĩa nhất định.   Đôi khi những bài học đó đem lại cho chúng ta cảm giác hạnh phúc, dù nhỏ bé giản dị nhưng nó đều ẩn chứa những điều kỳ diệu.

1) Làm việc mình yêu thích nhất
Có người đã từng nói nếu “làm việc bạn yêu thích” thì chẳng bao giờ bạn là nô lệ của công việc cả, bạn sẽ trở nên vô cùng nhiệt huyết với những gì mình đang làm, công việc yêu thích khiến bạn luôn hứng khởi, sẵn sàng vượt qua mọi khó khăn. Cuối cùng những kết quả bạn thu được là những nụ cười mãn nguyện sự thành công, đặc biệt là cảm giác hạnh phúc vì được làm hết mình với những sở thích đó.

2) Luôn suy nghĩ tích cực. Dù hoàn cảnh có tồi tệ đến đâu sau cùng luôn có một giải pháp cho việc đó, hãy tin rằng mình có thể xoay chuyển mọi việc, nói những lời động viên bản thân: “Mình sẽ ổn thôi, công việc này đơn giản mình sẽ hoàn thành ngay lập tức”, “Tôi tin tôi sẽ làm được tôi sẽ chứng minh cho bạn thấy”, “Tôi sẽ làm bằng tất cả những gì con tim đã có”. “Dù sao cũng phải thử một phen”… Vô vàn những lời nói tự khích lệ bản thân, giúp bạn vượt qua nỗi sự hãi, tự ti về bản thân để mang lại những thành công hạnh phúc cho chính bạn trên con đường sự nghiệp của mình.

3) Học cách cho và cảm nhận những giá trị sống Chúng ta luôn suy nghĩ rằng để đạt được hạnh phúc, chúng ta phải nhận trước đã rồi hãy cho, ít khi chúng ta trở thành một con người chủ động để dành lấy những gì tốt đẹp cho mình. Hạnh phúc thực ra nó chỉ ở trong tầm tay của bạn, hãy cho đi bạn ạ, cho đi những gì bạn có, cho đi để bạn cảm nhận rằng cuộc sống này vẫn tồn tại một ý nghĩa nhất định, cho để bạn thấy tấm lòng mình thanh thản, thấy mình làm được những việc có ích giúp đỡ được mọi người. Thật ra chúng ta cũng không mong nhận lại gì nhiều, chỉ một chút thôi những điều chúng ta cho đi, có thể được đáp lại bằng nụ cười hạnh phúc, ánh mắt thân thiện, hay những cử chỉ yêu thương vô cùng đáng yêu. Vậy đã khiến bạn rung động, vui sướng đến nhường nào rồi.

4) Cười Cười sẽ giúp bạn xua tan mọi sự ảm đạm xung quanh cuộc sống, giúp bạn tìm được những điều tích cực xung quanh mình, được chú ý đến, cười sẽ giúp tầm nhìn nội tâm bạn trở nên phong phú hơn. Đặc biệt những người cười nhiều, chỉ số hạnh phúc thường rất cao, sức khỏe cũng được tăng lên rõ rệt. Cười còn giúp xóa bỏ mọi khoảng cách giúp con người gần nhau hơn, yêu thương nhiều hơn, đó là lý do tại sao bạn luôn muốn gần gũi nhưng con người vui vẻ.

5) Không muộn phiền, quên đi quá khứ. Thực ra trong quá khứ ai cũng có hình ảnh xấu vì chính bản thân mình, nhiều bạn tự ti với điều đó nên thường khép mình lại, hoặc luôn tự dằn vặt những điều sai lầm trước kia mắc phải, vì vậy họ không tự tìm được lối thoát giúp cuộc sống hạnh phúc thanh thản hơn. Dù bạn đang ở đâu, bạn có đang đau khổ ra sao vẫn luôn có những điều giúp bạn tìm được lại chính con người mình.

Đặc biệt tiên trên thế giới này, kể cả tỷ phú Bill gate, tổng thống Obama, hay ai đó bạn vô cùng ngưỡng mộ… Họ đều không hoàn hảo như bạn nghĩ đâu, những thành công họ đạt được không phải sự may mắn, ngẫu nhiên, trùng lặp, nếu bạn chịu để ý nhìn kỹ cuộc đời của những con người đó, bạn sẽ thấy một điểm chung quá khứ của họ đều không may mắn, họ phải trải qua rất nhiều những bước thăng trầm, những thất bại, sự tủi nhục trong cuộc sống. Vì vậy ngay từ bây giờ nếu quá khứ bạn chưa tốt, những hình ảnh đau buồn ám ảnh trong tâm trí của bạn, hãy vứt nó sang một bên bạn ạ. Để làm lại một sự khởi đầu mới, quá khứ sẽ không quyết định tương lai, thành công trong tương lai chính là việc bạn nỗ lực hành động trong thời điểm hiện tại để đạt được thành công hạnh phúc cho mình.
 
6) Nhìn lại những điều tích cực trong quá khứ. Trên con đường hạnh phúc đó, nếu bạn chỉ cần áp dụng điều này thôi mình tin bạn cũng sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc rồi. Những lúc chìm lắng xuống trong thời điểm hiện tại, không có chút động lực để hoàn thành tốt công việc. Bạn hãy tĩnh lặng nhớ lại những thành công, điều vui vẻ ý nghĩa trong khoảng thời gian trước. Đó có thể là một lời khen của thầy cô vì hôm nay bạn đã xuất sắc trả lời bài cũ, hay nhận được những lời khen hài lòng của bố mẹ khi mình nỗ lực học tập đạt kết quả cao, kết quả thi cuối kỳ - cấp 3 – đại học bạn luôn dành được điểm số trọn vẹn được sự khen ngợi từ mọi người xung quanh, hay bạn vô cùng hạnh phúc khi lần đầu tiên có một bài viết được đăng báo… Những điều đó dù nhỏ bé hay mang một ý nghĩa lớn lao đều giúp bạn tăng thêm những nguồn sức mạnh cho mình.

7) Chấp nhận nhiều hơn.
Chấp nhận con người mình ở thời điểm hiện tại, dù bạn có béo – gầy, thấp – cao, không được xinh đẹp, khiếm khuyết nhiều điểm …Nếu những điều đó làm bạn mất tự tin thì hãy quên nó đi, những người chân thành họ luôn xuất phát thật sự từ con tim của mình và sẽ cảm hóa được tất cả mọi người. Hãy sống chính trực, thẳng thắn chẳng e ngại điều gì cả. Bạn là cá thể riêng, cuộc sống cũng muôn màu, nên bạn khác biệt không có gì sai cả, miễn điều bạn làm đúng khiến bạn hạnh phúc thì hãy bắt tay vào làm bạn nhé!

Thực ra hạnh phúc đơn giản lắm các bạn ạ, cuộc sống là khoảng thời gian vui vẻ ý nghĩa nhất rồi. Hãy chân trọng lưu giữ từng khoảnh khắc trên quãng đời này . Hạnh phúc trong tầm tay bạn đó, những khi mất phương hướng hãy xòe nó ra nhắm mắt cảm nhận bằng cả con tim những điều ở trên, bạn sẽ thấy kết quả bất ngờ xảy ra đó.
Đỗ Huy Phú

Sinh viên và mùa thi


Không chỉ học cấp ba mới vất vả đâu nhé. Sinh viên đại học cũng vất vả không kém, đặc biệt mỗi mùa thi đến.

Học tủ và bị "tủ đè" là chuyện bình thường
Chuyện học tủ là điều gần như xảy ra đối với tất cả sinh viên. Với khối lượng kiến thức khá nhiều, trong khi đó sinh viên chỉ học trong những ngày kiểm tra hoặc sắp thi, còn thời gian khác thì dành cho đi chơi, mua sắm, phượt, tụ tập bạn bè… Hơn nữa, ở đại học không có việc kiểm tra bài cũ, không bắt buộc làm bài tập về nhà, chủ yếu học trên tinh thần tự giác là chính, thế nên chuyện học hết kì rồi mà... chẳng biết mình học cái gì khá phổ biến. Và đây cũng là nguyên nhân khiến sinh viên ngại ôn tập. Nội dung thì nhiều, chẳng biết bắt đầu ôn từ đâu. Thôi thì cứ may rủi vậy, đọc được đến đâu thì đến. 
 
Hường (19t) cho hay: “Chuyện học tủ với sinh viên là đương nhiên rồi! Mình và các bạn trong phòng cũng vậy. Trước ngày thi 2-3 ngày mình thường xem đề của các khóa trước hay thi vào phần nào, hay hỏi câu nào thì mình học phần đấy. Chỉ mong sao trúng tủ chứ cả kì chơi suốt bây giờ biết gì đâu mà học, nhất là phần lí thuyết. Cũng có lần may mắn đề trúng câu mình học, nhưng cũng không ít lần bị tủ đè. Nhưng có lẽ “chất sinh viên” ngấm vào máu rồi không sửa được!”
 
Sinh viên mệt nhoài với mùa thi cử 
 
 
Phao cứu trợ
 
Cái này chỉ dành cho những bạn... liều một chút, vì nếu bị bắt tài liệu trong phòng thi thì sẽ bị đình chỉ thi, "xơi" điểm 0 và bị hạ một bậc rèn luyện. Nhất là với sự hỗ trợ của thầy giám thị “xuất quỷ nhập thần”, khắc tinh của mọi sinh viên thì việc dùng phao càng trở nên khó khăn hơn. Thế nên để dùng đến phao là tình thế nguy cấp và chỉ có những sinh viên “bản lĩnh” mới dám dùng. Bây giờ, sinh viên thường truyền tai nhau câu “không cần biết đề dễ hay khó chỉ cần giám thị “lỏng tay”.
 
Hùng (20t) nói: “Trước mỗi kì thi hiện tượng sinh viên photo phao cứu trợ đông như trẩy hội. Những chiếc phao này rất bé để tiện bề cho việc cất vào túi áo hay túi quần. Thế nên đi thi sinh viên ai cũng thích ngồi ở những khu vực được coi là “vùng sâu vùng xa” để dễ bề hoạt động. Nói thế thôi chứ rất nhiều bạn dùng phải phao xịt chưa kịp giở thì đã bị “tóm” và bị đuổi ra ngay khỏi phòng thi.”
 
Một dạng "phao cứu trợ" khá liều của giới sinh viên (Ảnh minh họa).
 
Trợ giúp từ những “đồng chí” xung quanh
 
Suốt mấy kì thi, gần như sinh viên đã kịp làm quen với hầu hết các bạn thi cùng phòng mình, có chăng cũng chỉ thay đổi một số vị trí ngồi hay ngồi số bạn mới mà thôi. Bởi vậy việc “hợp tác cùng có lợi” đã trở nên rất phát triển. Chẳng hạn như bạn ngồi trên sẽ để tờ giấy thi của mình sang một bên cho bạn bàn dưới chép, bạn ngồi dưới sẽ đọc thầm cho bạn ngồi trên chép. Và thế là cả hai cứ ung dung làm mà không cần quay ngược quay xuôi hay làm mất trật tự. 
 
Nhiều sinh viên khi đi thi chọn những vị trí “thiên thời địa lợi nhân hòa” gần bạn học giỏi, dễ tính. Trao đổi bài với bạn cũng rất hiếm khi bị giám thị đánh dấu bài, có chăng cũng chỉ là nhắc nhở mà thôi. 
 
Những cách này có thể giúp sinh viên vượt qua được một hay hai môn chứ không phải môn nào cũng suôn sẻ. Nếu không học không có kiến thức bạn sẽ không thể làm được bài và nhất là sau này không thể vận dụng kiến thức đó vào trong đời sống được. Kì thi đã và đang diễn ra rồi, không có gì là quá muộn để các bạn sinh viên bắt tay vào công cuộc ôn thi cả. Chúc các bạn có một mùa thi may mắn!

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012

Viết cho tuổi 19


Đã từng có 1 bài viết về tuổi 18...Đấy là nó của những ngày không xa..

Của những buổi chiều đi trên con đường tràn ngập hoa sữa nơi ngôi trường yêu dấu,của những ngày hè buồn ghê gớm vừa nuối tiếc những tháng ngày cuối cùng của đời học sinh vừa ắp đầy nỗi lo học hành,bài vở...
 
Là nó của một thời vô tư,hồn nhiên, của một thời chỉ mong sao chạm tay được vào cánh cổng đại học để rồi bây giờ có được rồi lại muốn bé lại như xưa...


                        Tuổi 19-không còn mải mê với những trò chơi một thời vụng dại
 
     Nó-của tuổi 18 lớn hơn nó -1 con bé con tay cầm của khoai luộc chạy lon ton bên triền đê rượt duổi 1 con cào cào,mải mê với những trò chơi một thời vụng dại.Nó của tuổi 18 đã có nhưng suy nghĩ nghiêm túc về tương lai nhưng tương lai trong mắt nó lúc ấy đơn gian vô cùng,tương lai là đỗ đại học, là đốt cháy mình trong những kì thi rực lửa.
 
...Và nó của tuổi 18 chưa có những rung động đầu đời-những cảm xúc mong manh mà bất kì đứa con gái 18 tuổi nào cũng có nhưng nó thì không.Cái này có được gọi là phát triển muộn ko nhỉ?
 
     Và hôm nay,vẫn là nó nhưng đã sắp 19, đã là sinh viên.Cảm giác bỡ ngỡ,lạc lõng cũng đã xa.Nó lớn lên nhiều lắm.Cuộc sống xa nhà từ hồi cấp 3 đã cho nó nhiều trải nhiệm nhưng lên đại học quả là một bước ngoắt lớn.
 
    Nó đã có những người bạn tuyệt vời.Nhiều khi nó thấy mình may mắn vì luôn có nhiêu người tốt bên cạnh.Nó hài lòng với một cuộc sông như thế.Câu nói nó thich nhất là:"Mỗi lúc song gió trong đời tôi biết mình không lẻ loi".Có thể đấy là do cách nhìn cuộc sông qua lăng kính màu hồng của nó thôi chứ cuộc sống không đơn giản như nó nghĩ và cũng có lẽ cuộc sống hàng ngày chỉ biết đi từ kí túc xá ra trường rồi lại từ trường về KTX không đủ để cho nó nhiều trải nhiệm hơn,không đủ để nó nhận ra rằng cuộc sống đôi khi không phải lúc nào cũng dễ dàng và con người cũng phúc tạp không kém...
 
      Nó đã hiểu cảm giác được là cả thế giới của 1 ai đó...Lần đầu tiên nó hiểu rằng đôi khi cũng nên lắng nghe trái tim mình 1 chút,đôi khi cũng nên cho lý trí nghỉ ngơi...và làm theo nhưng gì trái tim mách bảo...và sự thực là nó thấy hạnh phúc.Phải, hạnh phúc đơn giản chỉ là không phải mệt mỏi làm nô lệ cho cái lý trí quá sắt đá của nó...
 
     Giờ nó đã lớn hơn nó của 1 năm về trước, giữ mãi nhé tuổi 18 ngọt ngào...

Bạn thân, nếu một ngày tớ yêu cậu...


Nếu lỡ một ngày, tớ thích cậu thật thì sao, bạn thân? Chúng ta liệu có còn được hồn nhiên đùa nghịch với nhau như ngày trước?

Những tin nhắn, những cuộc điện thoại, những cuộc nói chuyện thâu đêm, cậu vẫn muốn là người bắt đầu chúng chứ?
 
Liệu cậu có muốn đẩy tớ ra thật xa vì những ngại ngùng của một thứ tình cảm khó nói?
 
Cậu có bỏ mặc tớ đứng giữa cơn mưa một mình khi với cậu, đưa ô cho tớ nghĩa là trao cho tớ một tia hi vọng rất đỗi mong manh?
 
Những niềm vui, những nỗi buồn của tớ, cậu có còn kiên nhẫn ở bên để an ủi, để sớt chia như những ngày đã cũ?
 
Rồi tình cảm của tớ sẽ là vật cản, sẽ là một gánh nặng tinh thần lớn lao cho mối quan hệ của chúng ta…
 
 
Đó mới chỉ là thích thôi và nếu như, mọi chuyện xa hơn một chút… Có một ngày tớ không thích cậu nữa, mà lại yêu cậu thì sao? Đã bao giờ cậu nghĩ rằng sẽ có một ngày tớ bước đến và trao cho cậu cả con tim của tớ không?
 
Sẽ không là thích nữa, mà là yêu… 
 
Sẽ không là bạn nữa, mà là người yêu…
 
Sẽ không là một thứ cảm xúc nhất thời, là chút tình cảm thoáng qua… Sẽ không như cơn say nắng đầu đời chóng đến rồi chóng đi như thế… 
 
Sẽ không dễ dàng từ bỏ như trước nữa…
 
Sẽ không bền vững như tình bạn bấy lâu nay của chúng ta…
 
Bạn thân!
 
Nếu một ngày thay những thơ ngây, hồn nhiên kia bằng những thẹn thùng của buổi hẹn hò đầu tiên trong vạt nắng…
 
Thay những vô tư kia bằng mong ngóng, bằng nhớ thương cho mỗi lần gặp mặt…
 
Thay những an ủi, sớt chia kia bằng những cái nắm tay, những cái ôm đượm nồng hơn tình bạn vốn dĩ…
 
Cậu có muốn chấp nhận hay không?
 
Bạn thân!
 
Nếu một ngày thay những chiều bên nhau lang thang bằng một nụ hôn thật ngọt khi cuối chiều nắng tắt…
 
Thay sự vĩnh cửu của tình bạn bằng một thứ tình cảm mơ hồ về hai từ “mãi mãi”…
 
Thay sự an tâm khi luôn có nhau ở bên bằng lo sợ chuỗi ngày an yên này sẽ rồi kết thúc…
 
 
Cậu có muốn chấp nhận hay không?
 
Nếu như có một ngày, tớ muốn đến với cậu nhẹ nhàng như bầu trời tìm đến những cơn mưa rào sau một mùa hè khô cạn, như cách nắng tìm về mưa để thành dải cầu vồng bảy sắc, như làn gió trời mơn man khẽ ru những đám mây…
 
Có một ngày, tớ muốn bên cậu với tư cách là người yêu… Được hãnh diện nói với mọi người xung quanh rằng cậu là của tớ… 
 
Có được hay không?
 
Nhưng…
 
Cái mãi mãi của tình yêu dường như chưa bao giờ có được…
 
Tớ chỉ sợ một ngày, mây của trời sẽ bị gió đưa đi mất, bảy sắc cầu vồng cũng  sẽ chẳng còn nữa khi mà nắng không muốn quyện vào mưa…
 
Tớ chỉ sợ một ngày tình yêu trong tớ chợt bỏ đi, mình rồi sẽ xa nhau và trở thành xa lạ… Tình yêu biến mất, rồi tình bạn xa khuất… Chúng ta sẽ được khi khi cứ cố để bên nhau…?
 
Bạn thân!
 
Nếu yêu cậu là mãi mãi mất cậu, tớ đành lòng vứt bỏ tình yêu ấy đi mình có thể ở cạnh nhau, mãi mãi…
k14

Chàng trai với nụ cười ấm áp như định mệnh


Một chuyến đi dã ngoại cùng cả lớp về miền quê nông thôn, nơi ấy có hoa cỏ may trải trên khắp cánh đồng. Cảm giác yên bình đến lạ, tôi đã nhắm mắt cho muộn phiền bay theo gió, khoảnh khắc dịu dàng trong tâm hồn, hạnh phúc luôn đến từ những điều đơn sơ...
Tôi nhớ về cậu ấy dưới ánh nắng sắp tắt của buổi chiều hoàng hôn – chàng trai với nụ cười ấm áp như định mệnh . Một định mệnh mong manh tan theo dòng chảy của hồi ức . Nhẹ như cách mà cậu ấy đến và đi trong cuộc đời . Tất cả . Chỉ như một giấc mơ hôm qua...
Chúng tôi đã gặp nhau nơi cái bàn học nhỏ ngày cậu ấy chuyển đến lớp . Đó là một ngày nắng trong veo mà chỉ mới hôm trước thôi  , cái bàn học đó còn là giang sơn mà tôi luôn tự hào vì được một mình chiếm lĩnh . Nhưng tôi quan niệm - mỗi cuộc gặp gỡ trong đời luôn là một định mệnh mà số phận đã sắp đặt – vì thế tôi đã vui vẻ chia một nửa giang sơn của mình cho cậu ấy.
Như một mầm cây khỏe mạnh vì được chăm sóc tốt , tình bạn giữa tôi và cậu ấy lớn lên theo thời gian  . Cậu ấy rất cởi mở , ít ra là với tôi . Điều đó như một sợi dây vô hình đã gắn kết chúng tôi ngày càng trở nên thân thiết . Và những kỉ niệm của hai đứa cũng từ đó mà đầy ắp theo thời gian và không gian . Bắt đầu từ những ngày tháng đồng hành bên chiếc bàn học nhỏ , rồi lan rộng ra trên khắp những nẻo đường  . Những ký ức hạnh phúc không bạc màu theo năm tháng .
... Đó là một buổi sớm đẫm sương ngoài cánh đồng trong chuyến đi chơi xuyên ngày cùng cả lớp , cậu bạn đang nằm buông mình trên đám cỏ cháy khô ngáp ngắn ngáp dài khi bị tôi lôi dậy để cùng đón ánh mặt trời ngày mới .Hay là khi cậu ấy đèo tôi qua khắp những con phố trong một chiều êm ả.  Tôi nhớ mình đã rung rinh như thế nào khi thấy gió và nắng lăn tăn trên mái tóc xém vàng vì nắng của cậu ấy thật đẹp . Một hình ảnh đáng nhớ của buổi chiều hôm đầy ắp những hoài niệm . Và một khung cửa sổ hoàng lan lung linh trong vòm lá xanh mướt luôn tràn ngập nắng ấm và tiếng cười.
Tôi trở về . Thật nhanh tìm đến bên khung cửa sổ – một không gian khuất bóng cuối dãy phòng tôi đang học -  nơi chất chứa biết bao kỉ niệm yêu dấu mà tôi đang xuôi dòng để nhớ và cảm nhận . Vì chẳng bao lâu nữa , tôi sẽ thật sự phải rời xa ngôi trường cấp ba thân yêu này . Và khi đó , biết  bao giờ  mới có thể trở lại bên khung cửa sổ hoàng lan ngày ấy và bây giờ .
Ở nơi đó , gió vẫn lồng lộng trong mái tóc tung bay , vòm lá hoàng lan vẫn xanh mướt như ngày nào . Nhưng ngọn gió đã trở nên thật trơ trọi trong khoảng không gian chơi vơi.
Đã lâu lắm , từ ngày cậu ấy ra đi vĩnh viễn , tôi đã không bước chân đến nơi đây . Giờ đây , trong khoảnh khắc này , cảm giác được trở về , bỗng dưng thấy yên bình quá đỗi .
Ngồi lọt thỏm trong khung cửa sổ ngập nắng , những ký ức trong tôi chợt ùa về xao xuyến . Len trong lời gió thì thầm qua kẽ lá , tôi như lại được nghe thấy giọng nói , tiếng cười trong veo của cậu ấy vang lên bên tai .Những bữa trưa với cơm hộp tự làm để cùng ăn với cậu ấy và cùng nhau chờ đến tiết học buổi chiều . Đó là những ngày tháng vui vẻ nhất của “một thời áo trắng để nhớ” mà tôi từng được trải nghiệm .
Và tôi biết là tôi không hề sai với quan niệm của mình . Cậu ấy chính là định mệnh được mang đến để sưởi ấm những năm tháng mộng mơ tuổi học trò của tôi . Để tôi biết trân trọng và yêu hơn thưở cắp sách đến trường.
Bali Nguyễn

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

Tớ học cách sống chung và tạm biệt "em ý"


Tự tin trước khuôn mặt không mảy may em mụn nào, tớ tự hào lắm  rồi còn cho mình cái quyền “vênh mặt” với mấy đứa bạn mặt “lốm đốm” nữa chứ. Hix, mỗi lần bị tớ châm chọc chúng nó tức lắm, chúng nó xả nỗi tức giận bằng việc cầu mong tớ sẽ sớm có ngày như vậy... Nhưng tớ không quan tâm, tớ tin vào cái gen kháng mụn di truyền từ mẹ.

Thế rồi một ngày, soi gương tớ nhận, có hai em mụn đang ngự trị trên trán tớ. “Chắc tại, hồi này tớ ăn nhiều đồ cay nên mới thế, chỉ hai cái nho nhỏ thôi mà, chả sao hết…” Tớ tự an ủi mình.
Thời tiết mấy hôm đấy nóng như cái lò thiêu, nhưng để che giấu sự tồn tại của hai em, tớ vẫn cố gắng để tóc mái thật dài thật dày mà không biết đang tự tạo điều kiện sinh sôi cho các em kéo bè bạn đến thăm. Thật vậy, sau ba ngày sống chung, tớ thất vọng toàn tập khi nhìn cái trán tớ. Các em ý giờ kéo đến trán tớ theo cấp số nhân, đã thế tớ ngứa tay còn “nặn, bóp” các em khiến cái trán tớ giờ trông kinh khủng làm sao. Tớ thấy hối hận về suy nghĩ và hành động trước đây quá. Chắc tớ bị “báo ứng”. Rơi vào hoàn cảnh này, tớ mới hiểu cho bọn bạn...
Trước khi đi học, tớ phải đứng trước gương 30 phút để “lấy quyết tâm” hất gọn mái lên, phá nơi trú ẩn. Cái mặt này làm sao mà tớ đi học được, bạn bè chúng nó sẽ tròn xoe mắt nhìn cái bộ dạng tàm tạng của tớ, rồi chúng nó sẽ cười cho tớ một trận thối mũi nữa chứ. Chắc lúc đấy tớ chỉ có nước độn thổ cho đỡ xấu hổ… Nhưng rồi tớ vẫn phải “phô trương” các em và ngậm ngùi đi học.
Đến lớp, không như tưởng tượng, chúng nó không chấp nhặt chuyện quá khứ, không cười mỉa mai tớ mà trái lại còn đồng cảm, hỏi thăm tình hình và đưa ra hướng điều trị cho tớ nữa chứ.
Tớ lâng lâng cảm động và thấy yêu chúng nó quá :X. Từ sau vụ đấy, tớ chừa hẳn cái chuyện tự hào về cái gen kháng mụn vô lí kia và từ mặt mấy câu châm chọc. Hơn nữa, tớ còn có được rất nhiều kinh nghiệm rỉ tai của bọn bạn về cách sống chung và “pái pai” các em mụn sao cho an toàn và hiệu quả nhất… Giờ thì tớ chả nề hà chi mỗi cuộc  ghé thăm bất ngờ của các em ý...
Trịnh Thị Thúy An

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012

Nó nhớ nhỏ lắm


Nó cố bước đi .. để rời xa nổi đau và băng giá … nó chạy thật xa không dám nhìn lại nó cố tìm thấy ánh bình minh để sưởi ấm con tim nó … Mỗi đêm nó nhìn trời cao nó đếm từng vì sao mong rằng những vì sao ấy sẽ mang nhỏ lại bên nó và ở lại bên nó mãi mãi …

Hôm nay ! Nó lại ra chổ ấy, nơi mà nó và nhỏ đã từng ngồi trò chuyện. Nó nhớ lắm, nhớ những lúc nhỏ cười với nó cùng với những câu chuyện vui mà nó vẫn thường hay kể cho nhỏ nghe … Những cái ôm nhẹ nhàn, những nụ hôn thật khẽ, nó nhớ nó nhớ nhỏ lắm, nhớ những lúc nhỏ nghiêng đầu bên bờ vai nó… giờ đây chỉ còn nó ngồi đây thôi, bên nó còn lại chỉ là những ký ức … nó khẽ cười, nó bật khóc … cãnh vật nơi này có thể thay đổi nhưng tình yêu trong nó sẽ ko bao giờ đổi thay… Những cơn gió nhẹ thôi qua… Nó nghe thoáng đâu đó những tiếng nói những tiếng cười khúc khích của nhỏ…Hằng ngày nó và nhỏ vẫn thường đối mặt nhau nhưng cái khoản cách ấy làm cho nó đau lòng … Những lúc nhỏ buồn nó chỉ biết đứng nhìn mà không thể đến bên chia sẽ…Nó cảm thấy mình bất lực … Ngày ngày trôi qua với bao câu chuyện vui nhưng với nó vẫn không bằng một phút ở bên nhỏ … Khi bên cạnh nhỏ thấy nhỏ cười hay chỉ là những phút giây trò chuyện nó cũng cảm thấy hạnh phúc vô cùng …
Nó tự trách mình mãi. Nếu ngày đó nó không hồ đồ làm những chuyện không hay khiến nhỏ phải buồn thì giờ này đâu có cái khoản cách xa vời đó. Nó ước gì thời gian trở lại và … nó sẽ không bao giờ để lổi lầm ấy lập lại …Nó có lổi với nhỏ nhiều lắm…Nó ước mình được bên nhỏ mãi mãi … Được chia sẽ cùng nhỏ những dòng tâm sự mà nó dấu kín trong lòng bấy lâu nay…Nhiều lúc nó muốn được ở bên nhỏ được nói cho nhỏ nghe rằng nó thương nhỏ nhiều lắm …Nhưng cơ hội đó còn đâu khi chính nó đã đánh mất …Giờ đây nhỏ sắp đi xa … đi về một nơi mà nó sẽ không bao giờ tìm thấy …Nó cứ suy nghỉ … phải làm gì đây ? Những gì nó có thể làm lúc này và mai sau là chờ đợi …Chờ một ngày nó được bên nhỏ sống hạnh phúc cùng những tháng ngày yêu thương .Đó chỉ là mơ ước xa vời của nó, khi nhìn đối diện thực tại thì bên nó chỉ có những kỷ niệm yêu thương của nhỏ để lại cho nó . Tình nó bay cao cùng cánh diều bay trong gió trong cảnh chiều nhưng giờ này cảnh chiều vẫn còn đó cơn gió này vẫn nới đó , nhưng tất cả chỉ còn là một ký ức của tàn tro. Nó gạt nước mắt trên mi đè nổi đau vào lòng để nhỏ không phải đau không phải buồn khi biết nó như thế này … Đã 5h rồi … ánh sáng nhạt nhòa trong bóng đêm nó cố bước đi .. để rời xa nổi đau và băng giá … nó chạy thật xa không dám nhìn lại nó cố tìm thấy ánh bình minh để sưởi ấm con tim nó … Mỗi đêm nó nhìn trời cao nó đếm từng vì sao mong rằng những vì sao ấy sẽ mang nhỏ lại bên nó và ở lại bên nó mãi mãi …

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

Đôi lúc trong cuộc sống, ta chợt bỏ quên...


Cuộc sống cuốn con người đi theo dòng đời hối hả, đôi khi, ta đánh mất mình bởi những giây phút vội vàng…
Giữa đô thị ồn ào và phồn hoa, giữa nhịp sống náo nhiệt và vội vã, ta đi tìm riêng một khoảng lặng bình yên... Những con đường vào tiết trời se lạnh, rùng mình trong hơi sương mỏng mảnh. Hàng cây già nua trút lá, cố nép mình trong vạt nắng cuối mùa nhàn nhạt, giăng giữa lòng phố buồn tênh. Mùa đông đã đến từ lúc nào.
Đâu đó, nơi góc phố, người phụ nữ bán hàng rong nép mình vào ngôi nhà cao tầng tránh gió rét và hơi sương lạnh buốt. Đôi mắt nhắm hờ, khe khẽ bên vành nón úp ngược đặt trên thúng cam bán dở, trên khuôn mặt vẫn còn nỗi lo toan cơm áo gạo tiền, một giấc ngủ trưa vội vã giữa dòng người tấp nập... lặng yên!
Ở một con hẻm nhỏ, bóng dáng người thợ sửa xe đạp trở thành hình ảnh quen thuộc trong mắt mỗi người qua đây. Chỉ có một thùng đồ nghề nho nhỏ, không biết bác đã ngồi nơi đây, dưới gốc sấu già này bao nhiêu năm. Dáng người thô kệch, chiếc lưng hơi gù, bàn tay đen nhẻm lấm lem vết dầu, người thợ sửa xe đạp giản dị ấy chăm chỉ hàng ngày, cần mẫn với công việc của mình dù nắng mưa hay giá rét. Trên khuôn mặt gầy guộc in hằn những vết nhăn của thời gian, nguyên vẹn nụ cười và ánh mắt thật hiền lành, dễ mến.

Một cuốn sách nào đó từng viết: "Khi ra đường, nếu nhìn thấy một người công nhân, trên áo, trên tay, trên mặt lấm lem những vết bụi bặm, vôi vữa, sơn dầu... bạn đừng nghĩ đó là vết bẩn mà hãy nghĩ đó là dấu vết của lao động, của sự chăm chỉ và cần cù, những dấu vết ấy bao giờ cũng đáng được tôn trọng.". Chúng ta từng nhìn rất nhiều "dấu vết" từ khi thơ bé của những người thân xung quanh mình nhưng vô tình ta lãng quên và đôi lúc vẫn thốt lên những lời nói khó chịu, kèm theo cái nhăn mặt tức giận khi lỡ rây một vết bẩn nào đó trên áo. Có khi nào ta chợt nhận ra, ta từng quên...
Ừ thì... đôi lúc, ta chợt bỏ quên ánh nhìn sau nếp nhăn in hằn dấu vết tuổi già của ông lão bán than đầu ngõ, ánh mắt khắc khổ như cầu ơn của cụ bà bán hàng rong ven đường, cái nhìn đăm chiêu của đứa bé đánh giày trong công viên buổi sáng sớm, lời mời chào của cô hàng quà vẫn đi qua nhà mỗi chiều... Ta bỏ quên những thứ ấy, đến với những thứ sạch sẽ, bóng loáng và giả tạo.
Đôi khi, ta nhìn cuộc sống của những con người ấy tầm thường, vô vị như bao công việc lao động chân tay khác nhưng đôi lúc, ta trở mình và bất giác nhận ra có một góc bình yên trên những khuôn mặt ấy. Đó là nụ cười hồn nhiên, không vương vấn chút ưu tư, phiền muộn. Ánh mắt ấy chân thật ấm áp và đôi lúc ta tự hỏi mình:"Đã khi nào ta bình yên như thế? Sống và tồn tại?". Đã bao giờ ta hỏi: "Liệu ta sống hay chỉ là đang tồn tại?".

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

Lá thư từ con gái


Gửi Bố, Mẹ!!!
Chắc hẳn không bao giờ con nghĩ đến việc viết một lá thư gửi đến Bố, Mẹ khi mà ngày nào gia đình mình cũng bên nhau. Nhưng không hiểu sao mỗi lần ngồi đối diện với Bố, Mẹ con lại không sao nói lên được những suy nghĩ, băn khoăn của mình về tương lai; những ước mơ, dự định mà con đã giữ trong mình bấy lâu nay.

Bố Mẹ à! Con biết hai Người thương yêu con vô cùng, luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với con. Và trong tương lai con được đỗ vào một trường Đại học danh tiếng, ra trường có việc làm ổn định là niềm mong ước lớn của Bố, Mẹ với con.
Nhưng hai chữ “tương lai” kia Bố Mẹ đã tự quyết định thay con? 16 tuổi cũng không còn là quá sớm khi nói đến tương lai phải không Bố Mẹ? Con 16, Bố Mẹ nói con còn quá bé để hiểu hết về cuộc sống vốn không hề đơn giản này, con chưa đủ tuổi để có thể nhận biết vấn đề.
Đúng, con chưa được va chạm xã hội và tất nhiên con chưa có kinh nghiệm sống bằng Bố, Mẹ. Dù vậy, Bố Mẹ à, con cũng có những ước mơ, đam mê riêng của mình và con cũng không phải quá thiếu hiểu biết để xem đó có phải ngành thích hợp với con không?
Nghệ thuật đúng là thế giới phức tạp và những ngành nghề liên quan đến nó cũng không hề dễ dàng. Bố, Mẹ cũng như bao người khác vẫn còn những định kiến về một bộ phận mà ngưòi ta hay gọi là “giới nghệ sĩ”. Bố mẹ lo cho con, con hiểu, con rất biết ơn về điều đó nhưng xin hai Người hãy lắng nghe ước nguyện hay ít nhất là những suy nghĩ của đứa con gái bé nhỏ này.
Trở lại tuổi thơ một chút con vẫn còn nhớ, hồi nhỏ, rất nhiều người hỏi con: “Sau này lớn lên, cháu muốn làm gì?”. Không nhớ được là con đã từng trả lời như thế nào nhưng chắc hẳn số nghề mà con từng muốn làm không phải nhỏ.
Đó chỉ là sự thích thú, tò mò của một đứa trẻ thế rồi khi con dần lớn, dần có những ý kiến của riêng mình con biết rằng mình đã xác định cho bản thân được một đam mê và quan trọng con tin mình có năng khiếu. Đó là một điều may mắn, Bố Mẹ ạ! Có những người không thể xác định được sở thích và khả năng của mình là gì...
Con luôn cho rằng mục đích của cuộc sống đơn giản là đi tìm hạnh phúc. Và điều hạnh phúc nhất là khi mình được sống và quyết định chính cuộc đời mình. Khi đó, ta sẽ có trách nhiệm với bản thân hơn. Con cũng mong muốn mình sẽ làm được điều đó. Con tin là Bố Mẹ luôn muốn nhìn thấy con gái hạnh phúc, phải không ạ?
Con gái!
Tái bút: Con yêu bố mẹ!